CHUYỆN OAN HỒN

RẮN BÁO THÙ TRÊN NGỰC

Hồi lớp Năm tiểu học, tôi ngụ gần dòng sông Đạm Thủy, Đài Bắc, Đài Loan. Chúng tôi gồm ba đứa, cùng học chung, hai bạn tôi một đứa họ Trịnh, một đứa họ Trần; tan học rồi thì đến bên sông Đạm Thủy bắt cua, bắt được cua thì bẻ càng bẻ chân nó mà chơi đùa, rất là khoái chí…
Cứ nghịch như thể, cuối cùng thì dùng đá đập chết cua. Hôm đó trò chơi kết húc, ba thằng nghịch chán rồi thì quay trở về nhà.
Hai bạn tôi đi trên đường nhựa, còn tôi thì bước phía trong, mé bên lề cỏ, đang đi mải miết thì tôi bỗng thấy trước mặt có sợi dây lạ rất đẹp, liền vội chạy đến nhặt lên xem.
Hóa ra đó là một con RẮN.
Thật đáng sợ! Tôi kinh hãi ném vội con rắn đi và lo nhảy tránh, con rắn cũng không cắn tôi mà vội bò ra xa. Nhưng tôi lại nổi tức nên lượm cục đá lên chọi vào con rắn.
Thằng bạn họ Trần đứng cạnh tôi nhắc nhở:
– Gặp rắn mà không đập cho nó chết, tối về nó sẽ tìm mày đó!
– Vậy hai đứa bây phụ tao đập nó nha!
Thằng bạn nói:
– Đập rắn phải nhắm vào đốt thứ bảy…
Tôi cho rằng đó chính là chỗ trái tim nó. Thế là chúng tôi cùng ra đòn tưng bừng, tôi cầm đá đập con rắn nhừ tử cho đến chết queo, rồi dương dương tự đắc về nhà.
Bạn nghĩ việc này đến đây là xong ư? Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng nó chưa kết thúc!

Các vị, ông bà mình chết rồi, vì sao phải cúng bái? Bởi vì họ có linh hồn, có đời sau. Bạn hi vọng họ được siêu, không phải làm quỷ. Chúng ta đều tin người chết rồi, còn có đời sau.
Các vị, một con chó, một con kiến, một con rắn, chết rồi có đời sau hay không? Có đấy! Chắc chắn là có, trăm phần trăm lận! Nhưng ngày xưa chúng tôi không hề biết điều này, cho nên sau khi tôi đập chết con rắn rồi, rất tự hào khoái chí mà đi về.
Nửa năm sau, tôi lên lớp Sáu trung học.
Tôi có hai người anh, anh cả lớn hơn tôi hai tuổi, anh thứ lớn hơn một tuổi.
Lần nọ, tôi cùng anh cả dành đồ chơi, không nhớ tôi đã mắng anh ấy câu gì mà anh nổi cơn thịnh nộ, anh em tôi xưa nay chưa từng gây cãi hay đánh nhau, anh ném tôi vào tường, ra tay đánh rất dã man, anh hung tợn đấm vào ngực tôi tới độ tay anh nứt tét, lòi xương ra, lúc này anh mới sực tỉnh và hét lên một tiếng thảm thiết vì thấy tay mình xương cốt nứt tét…
Khi đó toàn thân tôi ê ẩm, đau đớn vô cùng. Tối đó chúng tôi về, bị mẹ vặn hỏi, cả hai đứa đều chẳng dám khai thật, đồng nói là “bị vấp té rồi va vào tường”.
Anh đi bệnh viện, tôi cũng đi bệnh viện.
Kể từ ngày đó, ngay năm đầu trung học tôi đã bị cơn đau hành, đau đến khi nào? Xin thưa: Tôi đau đến 35 tuổi!
Suốt thời gian này, chỉ cần tôi vừa nổi giận hay uất ức, kể cả bị cha mẹ là mắng, là tôi bị đau liền. Mỗi lần tôi lên cơn đau, anh tôi nhìn tôi buồn rầu, áy náy. Vì vậy anh rất ít khi nói chuyện với tôi (anh cảm thấy mình rất có lỗi).
Nhưng tôi hoàn toàn không hiểu nguyên nhân cơn đau này. Mãi đến trước khi tôi xuất gia một tháng mới rõ nguồn cơn.
Tôi có một người bạn, anh ta có mắt âm dương, nghĩa là nhìn được cả hai cõi sống và chết. Anh không phải là Phật giáo đồ, nhưng mà giỏi vậy đó. Người ta thì nhìn thấy thần, còn anh thì thấy được quỷ, anh rất độc đáo đó nha.
Lần nọ tôi đang đi bên cạnh anh, tôi kể là tôi sắp xuất gia và nói:
– Sau này tôi sẽ không còn đi chơi cùng anh nữa, vì sắp cạo đầu rồi.
Anh bạn tôi có khả năng ngoại cảm, nhìn thấy những điều mà mắt thịt chúng ta nhìn không thấu… nên anh bảo tôi:
– Ối chà! Chú mày thường đau ở tim, nơi vùng ngực, đau ghê lắm, phải không?
– Dạ phải!
Anh nói:
– Tôi thấy có một con rắn hung tợn đang cắn xé ở đó. Đây chính là nguyên nhân đau đớn của chú!
Tôi bảo:
– Anh nói nhảm rồi! Rắn nào mà cắn em chứ hả? Đây là do hồi nhỏ anh cả đánh em, tạo thành nội thương mà!
Anh mỉm cười bảo:
– Điều này chú không biết đâu!
Tôi thầm nghĩ: “Đâu phải anh ta nói gì cũng đúng…” Nhưng thực lạ, anh vừa dứt lời thì tim tôi bắt đầu đau. Tôi cảm thấy rất ngạc nhiên. Bình thường phải có lý do gì đó tôi mới phát đau. Nhưng bây giờ, anh vừa nói xong là tôi cảm thấy đau!
Anh liền hỏi:
– Trong đời, chú có từng giết qua con rắn nào không?
– Dạ có!
Tôi vừa đáp xong thì cảm thấy tim đau nhói lên…
Anh giải thích:
– Điều này rất dễ hiểu. Thực ra, con rắn đó sau khi bị chú giết chết rồi, nó đọa vào cõi quỷ, vẫn mang hình hài rắn…
Ngực tôi liền đau kinh khủng, nghe anh giải thích như thế, thì cuối cùng tôi cũng hiểu ra…

Con rắn đó từ lúc vô duyên vô cớ bị tôi đập chết đi rồi, thì nó liền đầu thai vào cõi quỷ. Nếu như nó đầu thai làm rắn, thì nhiều nhất là gặp tôi, nó mổ cho một phát, nếu đầu thai làm chó, thì nó gặp sẽ cắn tôi, kết ác duyên cùng nhau.
Nhưng con rắn này vừa đầu thai vào cõi quỷ, ngay lập tức đã có thể báo thù. Nó báo thù thế nào ư?
Tức là hồi năm đầu trung học, như tôi đã kể, anh tôi vì một chuyện vặt vãnh nhỏ xíu mà đánh tôi một trận nhừ tử.
Theo như lời anh bạn tôi giải thích thì đó là do hồn quỷ con rắn ấy đã gá vào tay phải anh tôi. Bởi hồi trước chính tôi đã dùng tay phải cầm đá đập con rắn chết.
Tôi đập bao nhiêu lần thì khi báo thù, con rắn đã mượn tay phải của anh cả tôi, dồn “lực hận” vào đó rồi đánh cho tôi ăn đòn lại. Nó đã khiến anh cả đấm vào ngực tôi đến tay anh nứt tét mà bản thân anh cũng không hề hay biết, vì vậy mà tôi bị nội thương.
Lý do vì sao tôi bị đau suốt hai muơi mấy năm, cuối cùng cũng đã hiểu rõ. Sau khi mình bạch sự việc rồi, tôi liền quỳ xuống, anh bạn ở bên cạnh cũng phụ giúp tôi lập cách siêu độ con rắn, nhưng không có tác dụng gì.
Thế là tôi lại quỳ xuống và quán tưởng như có con rắn đang ở trước mặt mình, tôi cúi đầu trước nó, thốt lời ăn năn xin lỗi như thế này:
– Thưa bạn, tôi không hề biết là bạn đã đau đớn nhiều như thế, không hề biết là khi tôi giết bạn rồi, bạn trở thành thống khổ như thế, tôi hiện cũng rất khổ tâm vì lỗi lầm thời thơ ấu ngu si đã làm hại bạn! Giờ phút này, tôi xin cúi đầu thành tâm nhận lỗi trước bạn, ngày xưa tôi dùng đá đập bạn bao nhiêu lần, thì ngày nay tôi xin khấu đầu trước bạn ngần ấy cái.
Tôi khấu đến đầu sưng lên chảy máu. Sau khi tôi dập đầu tạ tội xong, tôi liền phát nguyện:
– Kể từ nay trở đi, tôi tuyệt đối không bao giờ sát sinh hại mạng, kể từ nay trở đi, tôi tuyệt đối không bao giờ nổi giận, lúc đó tôi cũng sắp xuất gia, nên tôi phát thệ như vậy.
Khi đó, tôi chỉ biết tụng Bát-nhã Tâm Kinh rồi hồi hướng. Xong xuôi, tôi đứng dậy, bỗng thấy trọn cả lồng ngực và con tim trở nên mát mẻ dễ chịu, hết đau, thoải mái cực kỳ… Kể từ ngày hôm đó đến nay, tôi hoàn toàn không còn bị hành đau đớn gì nữa.
Chư vị, đối với tôi mà nói. Một lỗi lầm tưởng là cỏn con này, không ngờ lại có ảnh hưởng trầm trọng, gieo đau đớn cho xác thân tôi suốt mấy mươi năm, chỉ vì lỗi giết một con rắn. Có đáng sợ không? Rất đáng sợ! Vì vậy quý vị hãy cẩn thận, đừng tạo nghiệp sát sinh nhé.
Tôi xin kể thêm một chuyện nữa:

ANH BẠN KHÓ THỞ

Tôi có một người bạn, một năm thì bị khó thở hết sáu tháng, đi bệnh viện khám, chữa chạy Đông y Tây y đủ hết cũng không bớt.
Có lần đang trò chuyện, anh bị sặc sụa, nghẹt thở, bèn hỏi tôi:
– Có cách gì trị chăng? Chắc đây là nghiệp chướng của tôi.
Tôi bảo:
– Nếu là nghiệp chướng thì cũng phải tìm cho ra nguyên nhân. Nhất định là có nguyên nhân. Anh hãy nhớ kỹ lại xem, trong đời này anh có giết qua loài vật nào không và đã giết bao nhiêu?
Anh nói:
– Có, hồi đó tôi ở quê, nhà rất nhiều chuột. Ba mẹ tôi phải bẫy chuột và bắt được rất nhiều. Biết tôi ưa nhận nước chuột nên họ giao tôi đem cả lồng chuột ra dìm xuống sông. Tôi đã khiến chuột sặc sụa không thở được và chết đuối cả, mà hễ chuột chưa chết thì tôi nhất quyết chẳng chịu lấy lồng lên. Có lẽ vì vậy mà giờ mới bị báo ứng như thế này!
Anh bạn tôi hằng ngày luôn bị sặc, nghẹt thở đến dở chết dở sống. Chư vị thấy có đáng sợ hay không?
Tôi kể ra câu chuyện này không phải để dọa các vị, mà là muốn các vị hiểu rõ để không sát sinh và đừng kiếm sống bằng những nghề sát sinh. Mong quý vị hãy tự bảo vệ tốt cho mình!

(Tự thuật của Sư Hải Đào
DG :Hạnh Đoan)

Lời người dịch: Khi dịch đến chỗ Sư Hải Đào sám hối, xin lỗi con rắn, tôi thực cảm động. Nhất là hai lời nguyện lớn: “Không bao giờ sát sinh” thì tương đối dễ rồi, còn “Không bao giờ nổi giận” Với tôi, đây là lời nguyện rất dũng mãnh, vì nói được làm được, đòi hỏi rất nhiều lực tỉnh giác!
Tôi chỉ biết sơ về Sư Hải Đào, việc làm nổi bật nhất là Sư phóng sinh rất nhiều. Tôi từng đọc một bài báo tường thuật Sư hướng dẫn người phóng sinh rất ấn tượng, vì buổi phóng sinh có đông người tham dự, cực kỳ trang trọng và vĩ đại. Trong số thủy tộc được thả còn có các động vật hoang dã và một con bò có mang. Khi được phóng sinh, con bò đã huớng về Sư, quỳ xuống cảm tạ. Tôỉ thấy hình chụp cũng thật cảm động. Ngoài ra Sư còn viết, biên soạn rất nhiều sách vể báo ứng phóng sinh.
Mong rằng mẩu chuyện nhỏ tôi dịch về Sư Hải Đào sẽ đem lợi ích lớn đến cho bạn đọc.

Related Articles

Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x