CHƯƠNG II: OAN GIA VÀ CÁCH HÓA GIẢI.

CHƯƠNG II: OAN GIA VÀ CÁCH HÓA GIẢI.
HẾT VIÊM XOANG MÃN TÍNH NHỜ SÁM HỐI OAN GIA.
(Trích sách “Bệnh Viện Trả Về – Phật Pháp Cứu Sống” – Phiên bản 2020 – 2021).

Giống như rất nhiều người hiện nay, tôi cho rằng bệnh tật là do một trục trặc nào đó trong cơ thể, hoặc do vi khuẩn, virut… gì đó bên ngoài xâm nhập. Điều này được giới khoa học công nhận, và cả thế giới hầu như cũng tin như vậy, trong đó có tôi. Cho đến một ngày kia, một cơ duyên đặc biệt giúp tôi nhìn ra gốc rễ thật sự đứng đằng sau những căn bệnh.

Tôi tên Thùy Hương, pháp danh Diệu Lan, hiện tôi 41 tuổi (2020), sống tại quận Bình Thạnh, TP.HCM. Vào năm tôi 18 tuổi, khi vừa tốt nghiệp PTTH, tôi phát hiện ra mình bị một chứng bệnh lạ, khoảng từ 3-5h sáng mỗi ngày, khi giấc ngủ say nhất thì tôi đều rất ngứa trong cuống họng. Mãi không hết, tôi đành đến bệnh viện Tai Mũi Họng TP.HCM để khám, bác sĩ chuẩn đoán tôi bị viêm họng hạt mãn tính, cả đời phải sống chung với nó, dù có chữa cũng không khỏi, chỉ uống thuốc cần chừng thôi.

Từ đó, suốt năm năm liền, tôi sống chung với thuốc, một năm có 365 ngày thì tôi uống không sót một ngày nào. Nếu như quên thuốc chỉ một ngày thì tờ mờ sáng hôm đó lại ngứa cổ đến khốn khổ ngay.

Đến năm 23 tuổi, một người bạn chỉ tôi đi bệnh viện đốt những nốt hạt trong họng. Ban đầu việc này quả có tác dụng, tôi đỡ ngứa rất nhiều. Xong cũng chẳng bao lâu sau, bệnh của tôi lại tái phát.
Đốt đi đốt lại nhiều lần, cuối cùng bác sĩ bảo rằng không thể và cũng không nên đốt vì cuống họng bên trong của tôi đã mỏng lắm rồi. Nghe vậy, tôi rất buồn vì lại phải làm bạn với thuốc cả đời. Tôi luôn tự hỏi tại sao người khác bệnh chữa hết, còn tôi lại không hết? Tôi cũng ăn ở hiền lành, có hại ai bao giờ đâu?

Khi lập gia đình, sinh đứa con đầu lòng, trong thời gian ở cữ, tự dưng tôi nghe hơi thở của mình có vị tanh. Chứng này kéo dài mãi nên tôi đành đi khám, và lần này bác sĩ thông báo với tôi rằng, tôi bị vẹo vách ngăn, bệnh viêm họng hạt đã biến chứng sang bệnh xoang.

Vậy xem như cả đời này tôi phải sống chung với bệnh viêm xoang, vì viêm xoang khó mà chữa lành bệnh. Tôi uống đủ thứ thuốc, ai chỉ gì uống nấy, bệnh tuy không nặng hơn nhưng cũng không thuyên giảm chút nào.

Một ngày kia, duyên lành đến với cuộc đời tôi, được một người giới thiệu, tôi biết đến Phật Pháp, biết đến sự vi diệu của kinh Địa Tạng. Vừa gặp được kinh là tôi xúc động dâng trào, chắc do tôi có duyên với Địa Tạng Bồ Tát. Vậy là tôi phát tâm thường xuyên đọc tụng kinh Địa Tạng.

Ban đầu, tôi chỉ đơn giản trì tụng xong là hồi hướng công đức cho khắp chúng sinh. Nhưng về sau, vì bệnh tật bức bách, tôi muốn đem công đức tụng kinh để cầu cho tôi gặp được thầy hay thuốc giỏi để chữa lành bệnh viêm xoang.
Khi tìm hiểu giáo lí nhân quả, tôi hiểu ra rằng bệnh tật là do nghiệp xấu chính mình đã tạo trong quá khứ mà ra. Xong hiểu lí thuyết chung chung vậy thôi, chứ không hiểu cụ thể là nghiệp gì, gây ra từ kiếp nào.

Mà suy cho cùng, nghiệp nào đi nữa, thì cũng chung một cách giải cả, cũng đều phải sám hối, tu tập tạo công đức để bù đắp cho nghiệp chướng cả thôi. Thế nên ngày nào như ngày nấy, tôi trì tụng kinh Địa Tạng một cách đều đặn, cứ sắp xếp được giờ nào thì tôi tụng theo giờ ấy.

Theo thời gian, từng ý nghĩa của kinh văn thấm dần vào trong tâm, tôi mới thấy chí nguyện của Ngài Địa Tạng Bồ Tát thật quá vĩ đại, tấm lòng từ bi của Ngài thật quá bao la. Vậy nên càng ngày lòng kính ngưỡng của tôi với Bồ tát Địa Tạng càng sâu sắc và tha thiết hơn.

Cho đến một buổi trưa năm 2012, như thường lệ, tôi đang cung kính tụng kinh, thì có một hiện tượng rất lạ xảy đến với tôi.
Giữa ban ngày ban mặt, tôi đang rất tỉnh táo tụng kinh, bỗng dưng trong mắt tôi xuất hiện rất nhiều heo. Chúng nằm yên quanh tôi rất nhiều heo đông vô số kể, ngay kế bên tôi là con heo nái như đang mang thai. Tôi định thần, nhìn kĩ lại, rõ ràng chúng đang nằm ngoan ngoãn nghe tôi đọc tụng kinh Địa Tạng, hình ảnh rất thực.
Cho là mình đang bị ảo giác, tôi xếp bằng theo thế kiết già, nhắm mắt, tĩnh tâm hầu xua đuổi những hình ảnh không mong muốn.
Lạ kì thay, khi tôi định thần, tâm như nhập vào cõi hư không thì thấy một hình ảnh rất rõ. Tôi thấy một người đàn ông mập mạp, đeo tạp dề, chân mang ủng, có râu quai nón. Tạp dề vấy đầy máu. Ông ấy đang thoăn thoắt dùng con dao cắt cổ những con heo.
Có một con heo con, vì biết mình sắp chết nên ghì chặt hai chân sau xuống nền nhà, miệng kêu éc éc nghe rất thê lương. Nhưng với sức mạnh của một người đàn ông vạm vỡ, ông lôi hai chân trước của nó đi một đoạn, và cuối cùng kết liễu sinh mạng con heo ấy bằng một nhát dao.

Trong cái cảnh tôi đang thấy thì thời gian tầm 4-5h sáng, tôi thấy rất rõ và chân thật như đang ở đó vậy.
Sau khi nhìn thấy cảnh đó, tôi cố gắng định tâm, để cho tâm thanh tịnh khoảng gần 20 phút, tôi mở mắt ra, thật lạ kì, bầy heo chúng vẫn nằm đó, rất ngoan, không ồn ào gì cả.
Tôi chợt hiểu ra, nhờ công đức chí thành tụng kinh Địa Tạng, tôi đã được khai mở thiên nhãn, thấy được tiền kiếp, cũng như thấy được những linh hồn trong vô hình.

Cảnh ban nãy chính là tôi thấy ra kiếp trước của chính mình – là một gã đồ tể chuyên mổ heo. Còn những con heo quanh tôi, chính là các linh hồn oan gia trái chủ, đã theo tôi đến tận kiếp này.
Lúc này tôi chấn động thật sự, hóa ra tôi chẳng hề hiền lành, vô tội chút nào cả, kiếp trước tay tôi đã nhuốm đỏ máu của chúng sinh, chính nghiệp chướng ấy khiến tôi bị bệnh như bây giờ. Nhân quả thật công bằng mà, xong không thể chỉ nhìn trong kiếp này mà đòi hiểu ra được. Không, nhân quả là phải nhìn trên tổng thể thiện ác của nhiều kiếp luân hồi. Và đây, lần đầu tiên tôi được nhìn thấy…
Buông quyển kinh đang còn trì tụng dở dang. Tôi quay lại hướng về những chú heo kia, vừa dập đầu khóc, vừa sám hối tội lỗi. Chưa bao giờ trong cuộc đời của tôi khóc to đến như vậy. Tôi lạy không biết bao nhiêu lạy, sự ân hận lên đến cực điểm. Tôi cứ lạy, miệng thì liên tục sám hối và nước mắt tuôn ra không ngớt.
Và thế là từ từ, chầm chậm, đàn heo như tan dần vào không trung. Do tôi quá nhập tâm lạy và sám hối, nên cũng không để ý là tôi đã không còn trông thấy đàn heo nữa.

Kể từ đó, ngày lại ngày, tôi đều đặn chân thành sám hối tội lỗi của mình, không những với bầy heo mà với tất cả những oan gia khác, những chúng sinh khác mà tôi đã từng giết hại.

Thời gian sau đó, cũng trong những khi tụng kinh Địa Tạng, những hình ảnh tiền kiếp lại hiện lên trước mắt tôi, đều là về kiếp làm đồ tể. Tôi thấy gã đồ tể đó, đúng hơn là tôi của kiếp trước, là một người Trung Quốc, xem xét trang phục thì chắc là vào thời Dân Quốc, cách nay khoảng một thế kỉ. Tuy sát sinh nhiều, nhưng đôi khi gã cũng làm vài việc thiện trong đời. Khi thì thắp nhang bái Phật. Khi thì gặp kẻ lỡ đường nhưng hết tiền lộ phí, gã sẵn sàng thết đãi họ bữa cơm ngon.

Có lần, khi đang chặt thịt để bán, gã nhìn thấy một người co rúm vì lạnh, gã cởi phăng cái áo đang mặc, choàng lên người ấy.
Một ngày kia, gã đang say sưa làm công việc giết mổ. Bỗng nhiên tôi nghe “hự” một tiếng, gã ngã lăn ra đất. Tay chân cứng đờ, toàn thân không cử động được, có lẽ bị đột quỵ hay đại loại thế.
Máu trong mồm gã ộc ra liên tục, mắt cứ trợn trừng không nhắm lại được, gã tắt thở nhanh chóng. Gã chết ngay trong lò giết mổ của mình, một cái chết đau đớn.

Không biết sau đó gã có phải vào địa ngục hay gì khác không nữa, ngay đó thì cảnh vật tan biến. Tôi giật mình, mồ hôi tứa ra đầm đìa, sự sợ hãi dâng lên tột độ. Nhân quả thật đáng sợ, kẻ sát sinh nhiều sẽ chẳng có được một cái chết yên bình.

Quay trở lại căn bệnh viêm xoang của tôi. Tôi uống thuốc quả thật rất là ngán, uống từ 18 tuổi đến năm 34 tuổi (chỉ nghỉ được một thời gian ngắn khi đốt những hạt viêm họng). Số tiền tốn vào tiền thuốc không biết bao nhiêu mà kể.

Nếu không uống thì lại ngứa cuống họng vào khoảng thời gian 3-5h sáng – chính là khoảng thời gian mà các đồ tể thường giết heo.
Sau gần hai năm tụng kinh sám hối tội lỗi kiếp xưa, nghiệp xấu tiêu tan, oán thù với bầy heo chắc đã được hóa giải, khiến tôi gặp một duyên lành. Có một người chỉ tôi dùng cây xương cá (cây giao) nấu lên và hít. Tôi cũng thử hít, tuy nhiên không hi vọng bệnh mình khá hơn vì tôi đã thử quá nhiều cách rồi, hơn nữa nhiều người từng dùng cách này cũng đâu khỏi bệnh đâu. Tôi nấu nước và hít đúng 21 ngày. Ban đầu rất khó hít, nhưng sau quen dần. Sau đó tôi thử bỏ thuốc không uống nữa và theo dõi vài hôm xem sao.

Quả nhiên, tôi đã không còn bị ngứa cuống họng nữa. Hơi thở cũng không nghe tanh. Tôi đi chụp hình xoang thì bác sĩ báo cho tôi một tin rất vui, lỗ xoang đã được thông – tôi đã hết bệnh.
Khi nghe bác sĩ nói như vậy, tôi chạy nhanh về nhà, vội quỳ trước bàn thờ và cám ơn những con heo đã tha thứ cho tôi. Cám ơn sự linh ứng, màu nhiệm của Phật pháp đã hóa giải mối oán thù từ nhiều đời nhiều kiếp giữa tôi và bầy heo.

Cho đến nay (2020) là đã gần 7 năm, tôi không bệnh lại, và điều quan trọng hơn, là tôi đã thấu hiểu luật Nhân quả hơn rất nhiều. Nhiều người cũng hay nói “gieo nhân nào gặt quả nấy”, rồi cho như thế là đã tin hiểu luật Nhân quả, thế thì không phải đâu, đó chỉ là “vỡ lòng” mà thôi. Luật Nhân quả sâu xa và phức tạp hơn rất nhiều, kéo dài từ kiếp này sang kiếp khác, mọi sướng khổ, mọi vinh nhục, mọi việc trong cuộc sống đều từ đó mà ra.
Riêng về bệnh tật, không hề vô cớ mà một người bị mắc bệnh này hay bệnh khác. Chắc chắn người bị bệnh phải từng gây một tội ác nào đó trong quá khứ, kiếp này hoặc kiếp xưa.

Không phải ai cũng khai mở được túc mạng thông nhớ được tiền kiếp, để hiểu ra nguyên nhân Nghiệp báo như thế nào. Nhưng mặc kệ người ta có nhớ hay không, luật Nhân quả cứ âm thầm vận hành với quyền năng mạnh nhất vũ trụ. Mạnh đến mức nào? Xin thưa, luật Nhân quả Nghiệp báo chính là Quy Luật Nguồn, sắp xếp, dàn dựng ra tất cả quy luật tâm linh, quy luật vật lý, quy luật tâm lý… Tất cả con người và vạn vật, cho đến thần linh, chư thiên… đều tuân theo sự vận hành của Nhân quả.
Thế nên, muốn chữa bệnh tận gốc, cần phải dựa trên nền tảng của luật Nhân quả.

Theo Nhân quả, có 2 cách để Nghiệp xấu mất đi : một là sám hối – nhận ra lỗi lầm mà khởi tâm ăn năn, hối hận. Hai là tạo thật nhiều phước, vì phước báo có thể cấn trừ cho nghiệp chướng.
Và tốt nhất thì cần phối hợp tất cả, vừa sám hối để nghiệp xấu tiêu trừ, đừng gieo thêm nghiệp mới, và nỗ lực tạo thêm phước lành, cấn trừ ác nghiệp.

Làm như vậy, gốc bệnh mới được hóa giải. Gốc bệnh đã tiêu trừ, hoặc bệnh tật tự tiêu tan không cần chữa chạy, hoặc sẽ gặp được cơ duyên chữa lành một cách dễ dàng như trường hợp của tôi, gặp người chỉ cho cách nấu cây xương cá hít là khỏi.

Còn không, khi gốc bệnh vẫn còn, việc chữa bệnh sẽ như kiểu “bắt cóc bỏ đĩa”, hoặc liên miên mãi không hết, hoặc chữa được bệnh này, thân tự mọc ra bệnh khác, hoặc là bác sĩ bó tay, bệnh viện trả về.

Riêng bản thân tôi, vừa kết hợp thành tâm sám hối với các oan gia trái chủ, chính là số heo tôi đã giết kiếp trước, vừa trì tụng kinh Địa Tạng hết lòng cung kính, thì hiệu quả tôi cảm nhận được cực kì mạnh mẽ và nhanh chóng.

Mong rằng ngày càng thêm nhiều người hiểu ra nguyên lí này, tin sâu nhân quả, mà tìm ra lối thoát cho nỗi khổ bệnh tật của chính mình.
(Quang Tử – viết lại từ lời kể của Thùy Hương)

Related Articles

Responses