CHỮA LÀNH BỊNH THẤP KHỚP ĐÃ 25 NĂM

CHỮA LÀNH BỊNH THẤP KHỚP ĐÃ 25 NĂM

(Chuyện của người đàn Bà tên U. 68 tuổi, ở phố Sáng Phu, Huyện Okayama)

Từ 25 năm về trước cho đến nay tôi rất khổ sở cho cái chân bị phong thấp nầy. Cả hai chân đều đau, nhưng đặc biệt là chân phải thì đau chịu không nổi. Khi ngồi rồi khó mà đứng dậy được. Đứng chặp lâu mới có thể lê bước đi được, nhưng cả năm trường cái trạng thái này nó làm cho tôi khổ sở không ít.

Tôi đã chẳng cậy nhờ đến Bác Sĩ mà hầu như chỉ dùng pháp trị liệu theo phương cách dân gian. Khi nào đau nặng tôi dùng thuốc cỏ cây để đắp vào chân và chỉ được một lúc nào đó thôi, nhưng cái đau lại như cũ. Từ độ nào, tôi là người có lòng tin cho nên khi nghe ở đâu chỗ nào có Chùa Viện hay những nơi linh nghiệm đều đi tham bái, cho đến nay cả 10 nơi như thế.

Có nơi đã đi cả 7 năm liền như vậy. Công việc cửa tiệm lại bỏ dở và nhiều khi lại vắng nhà, nên có lúc điện thoại gọi đến, mới lê chân đến chỗ để điện thoại thì đã dứt tiếng kêu rồi.

Vào lúc 11 giờ đêm ngày 27 tháng 12 năm rồi ngẫu nhiên xem được chương trình truyền hình của Sơn Dương về chuyện Đức Địa Tạng cụt đầu, đồng thời cũng nghe người ta nói cách chữa trị về cái chân kia, vì không hiểu nơi nào chắc chắn nên đã nhờ người ở Đài truyền hình giúp chỉ cho rõ ràng. Khi đã rõ ở chỗ Ngài Địa Tạng rồi, mau mau dừng hết mọi việc nhà dầu cho có bận rộn đến đâu cũng không cần thiết nữa, giao cho người khác và nhờ lái xe đi.

Vào ban trưa ngày mùng 7 tháng Giêng năm nầy khi đến Fuchù để tham bái thì cũng thấy có nhiều người đi tuần hành lễ bái. Cuối cùng rồi cũng leo lên đến tận trên đồi cao kia được. Đứng trước Đức Địa Tạng tôi đã nhất tâm tụng chơn ngôn. Đứng từ bên hông của Ngài Địa Tạng lấy tay xoa nơi tượng Ngài rồi áp vào chỗ đau của chân mình trong khi cầu nguyện.

Trên đường về ngồi trên xe độ 1 tiếng đồng hồ và khi xe dừng lại bước xuống. Lúc ấy chẳng thấy có gì cả, khi xuống xe đứa con gái đi cùng bảo rằng: “Mẹ ơi! cái chân đã đỡ quá rồi phải không?“. Rồi tôi cũng cảm thấy cái chân mình nhẹ nhỏm hoàn toàn, sau đó cũng có đi xe nữa. Nhưng cho tới bây giờ thì không còn đau đớn gì cả, mà việc nầy cho đến bây giờ khi lên cũng như khi xuống xe thật khổ sở vô cùng , giống như là chuyện giỡn chơi vậy.

Với những niềm vui ấy tôi trở về nhà và có thể đi đứng tự nhiên được. Sau đó thỉnh thoảng vẫn có thấy đau nhức chút đỉnh, nhưng không nặng lắm. Khi đi bộ rất là vững vàng và không có niềm vui nào để tả hết. Đã qua rồi một thời gian 25 năm khổ sở như thế và bây giờ bịnh ấy đã được chữa lành rồi.

Ngày 16 tháng Giêng cùng cả với gia đình đã đi đến phố Fuchù để tham bái lần thứ hai. Lễ vật là một thùng chuối, mỗi hộp có 3 trái, hương thơm, đèn cầy để cúng dường. Sau khi cúng nhờ ông S. phát cho chừng 4, 5 chục người đi tham bái, mỗi người một trái chuối tại nơi đó. Đây là tấm lòng của mình đã trải ra và cũng rất vui mừng lên xe về lại với gia đình.

Ngày 26 tháng 3 tôi đã đến lễ ở đây lần thứ ba. Ngay lúc ấy cái chân không còn đau đớn nữa. Đây là một phép mầu của Đức Địa Tạng. Do vậy mà cả gia đình cũng đi tham bái để được nhờ sự che chở của Ngài.

Với Đức Địa Tạng Ngài chẳng chấp vào một người nào hết, mà Ngài là vị bất động chẳng nói lời nào, nên với lễ này con xin tạ ơn Ngài Địa Tạng. Con chỉ có một việc cảm ơn mà thôi.

Xin chắp tay nguyện cầu một lần nữa.

Ngày 26 tháng 3 năm Chiêu Hòa

thứ 53 (1978)

Nguồn: Diệu Liên

Related Articles

Responses