CHA BÁO MỘNG, NHỜ CON GÁI TỤNG KINH SIÊU ĐỘ

CHA BÁO MỘNG, NHỜ CON GÁI TỤNG KINH SIÊU ĐỘ

Huệ Nhi xin kể câu chuyện về cha mình. Cha mình mơi mất đêm qua, mỗi khi nhớ đến Cha thì lòng dạ rối bời trăm mối. Vì quan tâm đến Cha, tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Phòng ngủ ở trên lầu 3, trước sau đều có cửa sổ, nhìn về cửa sổ đằng sau thấy ánh trăng sáng vằng vặc. Thiu thiu giấc ngủ, bỗng tôi thấy một đám đông người đi đến, rồi dừng bước ngoài cửa, chỉ có một mình Cha tôi rẽ đám đông vào nhà. Cha tôi mặt mày ảm đạm nói rằng: “Trễ mất rồi, ta sẽ cùng với mọi người này đi đây”, nói rồi chỉ tay ra ngoài cửa.

Những người đứng chờ bên ngoài cũng ngó vào, ý như thúc giục.

Cha tôi quay ra nói với đám đông: “Mọi người đứng chờ tôi như vậy, xin chờ thêm ít phút nữa, vì tôi còn vài lời nói với con gái tôi”. Nói rồi Cha quay trở lại nói với tôi rằng: “Huệ Nhi! Cha đang cần sự đọc Kinh niệm Phật để được siêu thoát. Ta rất hối hận ngày thường không nghe lời khuyên của con”, nói rồi nhìn ra ngoài đám đông nói: “Tôi đến ngay”, Rồi nói: “Cha đi đây, nhớ niệm Phật cầu siêu độ cho Cha”, nói rồi cất bước ra đi.

Tôi vội hỏi Cha tôi còn nói gì nữa không? Cha tôi quay lại nói rằng: “Không có gì đáng nói nữa, hãy nhớ niệm Phật cầu siêu cho ta”, nói rồi hai tay bưng mặt như lau nước mắt. Còn tôi cũng không cầm được hai giòng nước mắt tuôn rơi. Khi ra khỏi cửa, Cha tôi ngoái lại nói: “Ta chờ sự cầu siêu độ của con”. Bỗng trong đám đông ngoài cửa có một người cầm một vật như một sợi dây, quẵng vào người Cha tôi. Tôi rất đau lòng, bèn giơ tay nói: “Người này là Cha tôi.” Tôi phụng Phật pháp, tự tin có thể xin Phật lực giải tội cho Cha tôi. Cha tôi chắc không ở lâu trong cõi u minh, chỉ trong một tháng thế nào cũng sẽ được siêu thoát. Xin nể tình khoan hạn, tôi xin hậu tạ ơn huệ”. Người đó quả nhiên nới tay, cùng Cha tôi và mọi người ra đi.

Từ ngày hôm đó tôi bắt đầu đọc Kinh niệm Phật. Tôi tuy quy y đã mấy năm nhưng chưa hề đọc Kinh Địa Tạng và phụng trì danh hiệu Chư Phật. Nay vì Tiên Nhân mà xin ơn. Nay mới khẩn tụng Phật và danh hiệu Bồ Tát. Lòng thành đảnh lễ cầu khẩn. Đến ngày 25 tháng 2, Cha chết đi đã 8 ngày, đêm đó tôi đang quỳ tụng niệm, bỗng thấy một luồng ánh sáng trực chỉ về phía Đông Bắc, dài như một dải vải. Tôi thấy Cha tôi đang quỳ trong đó, ngày đêm tụng niệm. Tất cả đều thấy ánh sáng đó, mới đầu chỉ thấy một mình Cha tôi quỳ ở trong đó bái lạy. Ánh sáng mỗi ngày một xa. Sau đó người đến đảnh lễ mỗi ngày càng đông. Có người mặc quần áo như nhà Quan cũng phủ phục vái lạy, trong ánh sáng, một điều lạ là ánh sáng đó đều chỉ hướng miền Đông Bắc, các phía khác thì không thấy gì.

Ngày 8 tháng 4, là ngày Thế Tôn Thánh Đản, ban ngày tôi đặt bàn thờ bày cúng trái cây, hoa, và tụng niệm, thì thấy trong ánh sáng có nhiều người lễ bái, cũng như mọi ngày. Vào tối, theo thường lệ tôi tụng niệm xưng danh hiệu Địa Tạng Bồ Tát, thì bỗng nhiên tôi thấy Bồ Tát hiện ra tay cầm Trượng cắm xuống đất, có ánh sáng tỏa ra thành một khu vực rộng lớn. Sức mạnh làm cho đất chuyển rất lâu. Chân tay tôi run bần bật, không thể tự chủ. Trong ánh sáng có rất nhiều người nhảy nhót vui vẻ, có kẻ chạy tán loạn, cũng có kẻ bay bổng lên trời, như được niềm vui thú vậy.

Lúc đó Phật Quang sáng chói, không thể nhìn gần được. Lúc đó mọi người nhốn nháo, có kẻ bay bổng lên trời, có kẻ chạy tán loạn, có kẻ ung dung, cũng có kẻ vội vã, nhìn kỹ chưa thể tìm thấy cha tôi hiện tình ra sao. Tụng niệm Kinh Địa Tạng Bồ Tát và xưng tôn hiệu xong rồi, tiếp theo tôi tụng niệm lễ Phật và xưng Thánh hiệu, bèn chăm chú nhìn kỹ thì không còn thấy ánh sáng ở miền Đông Bắc nữa. Trong lòng cảm ơn và nghĩ thầm, Cha tôi chắc nhờ ơn Phật đã được siêu thoát rồi. Kế từ ngày Cha tôi mất đến nay vừa đúng ba tuần, chưa đầy một tháng. Phật ân rộng sâu, Phật lực hoằng đại, thật không thế lường được. Mừng vui lẫn lộn, tôi chỉ còn cách cúi đầu tạ ơn mà thôi.

Nay tôi theo sự thật mà ghi lại, chờ khi có cơ duyên sẽ phổ biến lại cho các thiện tín nghe, để hoằng dương Chánh pháp, mượn ánh sáng Phật Quang phổ độ cho sự trầm luân của Tam Đồ.

Related Articles

Responses