**CÂU CHUYỆN HAI KIẾP UÔNG TRÌNH THỊ**

( HỒI DƯƠNG NHÂN QUẢ- Nguyên tác : Lâm Tự Kì

Hiệu đính : Quang Tử )

LUẬT NHÂN QUẢ không phải là là một danh từ xa lạ gì đối với những người tu học, hoặc hay tìm hiểu về Phật Pháp. Xong thật ra rất ít người đào sâu nghiên cứu để hiểu thấu đáo Nhân quả, đa số chỉ dừng lại ở vài câu đại khái “gieo nhân nào, gặt quả nấy”, “ ở hiền gặp lành” …

Hiểu như vậy là đủ chăng ? Không !

Vì nếu chỉ dừng lại ở mức hiểu sơ xài như vậy, sẽ thấy trong cuộc sống nhiều việc không có ăn khớp nhân quả gì cả, thấy đầy người tội lỗi đầy mình mà giàu sang phú quý, đầy đứa trẻ vừa mới sinh ra, đã làm tội lỗi gì đâu mà bị cha mẹ bỏ rơi, bị chết thảm, hay gặp bệnh hiểm nghèo khổ sở.v.v… nhiều lắm. Họ thấy vậy, không hiểu nguyên lý ra sao, lại than “ trời cao không có mắt”, rồi lại hỏi “ luật nhân quả ở đâu ? công bằng ở đâu?”

Thực chất luật nhân quả không có sai, cái sai là ở người ta biết quá ít về luật Nhân quả mà đã tự cho mình biết thế đủ rồi, không chịu bỏ thời gian, công sức tìm tòi nghiên cứu cho thông suốt. Mặc dù Nhân quả chính là nguồn gốc vận hành vạn vật, là quyền quyết định mọi thành bại, mọi vui buồn sướng khổ của cuộc đời con người, mức độ hệ trọng là cao nhất.

Ấy thế mà đa số mọi người hết sức thờ ơ với việc tìm hiểu, nghiên cứu, nghiền ngẫm Nhân quả. Ngược lại, họ sẵn lòng tiêu tốn rất nhiều thời gian để xem các gameshow, các chương trình nhảm nhỉ, tiêu khiển, giết thời gian trong nhiều trò vô bổ khác. Năm này tháng khác trôi qua vô nghĩa thì không tiếc, nhưng nói bỏ vài tiếng, vài ngày ra đọc các sách nhân quả thì than dài, than bận không có thời gian…

Đến khi chuyện đau khổ ập đến thì than trời trách người, khổ không biết vì đâu mà khổ, đâu biết đó chính là vì từ trước, ngày ngày vẫn “tự bện dây thừng treo cổ cho mình” mà không hay biết.

Đến khi Nghiệp quả đã chín muồi, thống khổ bao vây mới chạy đi tìm các cao tăng, minh sư, thiện tri thức để hỏi cách hóa giải. Nhưng mà đâu phải việc nào cũng có cách hóa giải, rất nhiều việc đáng tiếc đã xảy đến, thì … muộn rồi! Chỉ còn cách cố gắng mà chịu đựng thôi chứ không có cách gì cứu được.

Vì lẽ đó, nếu là một người có trí tuệ, nhận ra được mức độ quan trọng – không, phải nói là hệ trọng của việc nghiên cứu để hiểu sâu luật Nhân quả, và muốn tìm một tài liệu, một nguồn nào đó để có thể tìm hiểu, nghiền ngẫm sâu xa ngọn ngành, chi li về nhân quả, để tự mình xây dựng một “ngọn hải đăng trí tuệ” cho chính mình, tự mình soi lối cho mình đi về con đường sáng, tự mình sắp xếp an bài cho số phận của chính mình thông qua những hiểu biết về Nhân quả.

Ở đây tôi xin trích lại một câu truyện trong: “ Hồi dương nhân quả – 42 Án xử của Diêm Vương “

…..

Phán quan đọc án kế :

– Vợ họ Uông, là nàng Trình Thị ở huyện Giang Hà. Nguyên kiếp trước ăn chay, kiêng sát sanh, làm lành, hay bố thí, có hiếu với mẹ chồng nuôi đau bệnh hết lòng hết sức, bởi chưa đủ công hạnh sinh Thiên, nên cho đầu thai kiếp này mà hưởng phú quí, làm con nhà quan giàu sang phú quý, lại gặp chồng lương thiện, sinh ba trai hai gái, định mạng sẽ sống 82 tuổi, không bệnh mà mãn phần.

Không ngờ do cha mẹ cưng chiều quá, vì con quan, nên quen thói đỏng đảnh từ hồi nhỏ, nhà có tôi tớ nên quen thói làm chủ, hay mắng nhiếc hành hạ kẻ dưới, tập tính nhiều năm đã quen nên độc ác lắm. Đến khi có chồng hiền hậu, thì ỷ thế giàu sang nên chuyên quyền, ăn hiếp chồng quá đáng. Vả lại quen thói ăn sung mặc sướng, nên sát sinh hại mạng rất nhiều. Cho vay ăn lời quá đáng, khắc nghiệt với tá điền, đã bắt người ta làm không công, mất mùa cũng không châm trước chút nào! Kiếp nay chẳng hề bố thí cho bà con thân tộc nghèo đồng xu nào, huống chi là bố thí cho người dưng. Ngày nào cũng chửi tôi tớ. Đánh chết đứa tớ gái là Vương Nguyệt Mai, lại còn khoét mắt đứa tớ trai là Trương Hưng Nhị, khiến hắn bị đau nhức tới chết. Lại còn phạt đứa tớ gái khác là Ngô Hà Hương, bắt ăn cả tô đậu nành sống, sình trương bụng ba ngày mà chết! Còn nhiều đứa đầy tớ khác bị thương tích, tai mũi tay chân môi miệng đều mang sẹo hết!

Có người đem sự báo ứng nhân quả mà khuyên giải thì Trình Thị ỷ con nhà quan lớn, nên mắng nhiếc kẻ giảng nhân quả và nói rằng : “Ta có bao giờ bố thí cho ai đâu, mà giờ giàu sang, ăn sung mặc sướng, con cháu đầy nhà, phước đầy ra đó ? Ai tin được lời ngươi nói, phải tu nhân tích đức mới được phước được thọ ?”

Nói rồi đuổi người đó đi lập tức. Mấy lời ấy Táo quân cũng đã tâu tới Thiên đình, và lại mỗi tháng gửi giấy về cửa Thiên tư mạng chính, đều đều đã ghi tội Trình thị rất nhiều. Các hồn oan cũng kiện cáo nữa. Ngọc Đế truyền giảm thọ ba kỉ ( 36 năm), cho bắt hồn Trình Thị xuống trị tội nên mới 46 tuổi mà đã chết.

Tần Quảng Vương phán :

– Không kính trọng chồng, là tội thứ nhất theo luật trời không tha được. Huống chi độc ác khắc nghiệt với tôi tớ, hại oan ba mạng. Tính độc ác hơn cọp không phải lòng người, lại phạm nhiều tội khác, đáng giam vào Địa ngục, muôn kiếp chưa cho đầu thai.

Phán quan tâu :

– Trình Thị nguyên kiếp trước tu hành có hiếu với mẹ chồng lắm. Còn đời nay, người con gái lớn Trình Thị, thấy người mẹ hỗn hào với cha, và ăn ở độc ác, nên tu hành tụng kinh niệm Phật, làm phước bố thí, mà cầu cho mẹ tiêu tội, cũng như tu thay cho mẹ nó. Vậy xin vương gia cho luân hồi trả quả, chừng hết nợ trước sẽ xử nữa.

– Nếu con gái nó tu thay như vậy, thì Trẫm tha tội Địa ngục, cho được đầu thai. Kiếp thứ nhất cho nó đầu thai làm đàn bà nghèo khổ đói rách cả đời, cho hồn Hà Hương nhập vào bụng nó làm quỷ thai (ung thư) đau đớn khôn xiết, kéo dài tới ba năm phát bệnh điên, tự mổ bụng mình và cắt ruột mà chết, đó là trả quả báo bắt Hà Hương ăn đậu nành sống trương sình bụng mà chết.

Kiếp thứ nhì, đầu thai làm con câm, ghẻ lở khắp mình đi ăn xin tới 50 tuổi, ăn cắp gạo nhà họ Trương, bị con gái họ Trương ( là hồn Vương Nguyệt Mai đầu thai ) đánh chết, mà đền oan mạng kiếp trước.

Kiếp thứ ba, làm con gái đến năm 18 tuổi, bị tên du côn (là hồn Trương Hưng Nhị đầu thai), đâm mù cặp mắt và cắt đứt gân, lết ngoài chợ xin ăn tới chết, thì mới đền đủ ba mạng. Trong ba kiếp ấy hành tội câm, ghẻ lở, đói rét cực khổ, đi ăn xin, là đền tội ăn hiếp chồng và làm giàu bất nhân đó. Như trong ba kiếp chịu khổ, biết ăn năn, sống hiền lành, thì sẽ châm chế cho các kiếp sau.

Trình Thị tâu rằng :

– Chồng tôi khờ dại quá, chẳng biết lo việc nhà, tôi không la mắng sao được ? Xin vương gia xét lẽ phải mà khoan dung.

– Đàn bà có đạo tam tòng, khi còn ở nhà, theo quyền cha mẹ, xuất giá theo quyền chồng, chồng chết theo quyền con trai, phần phụ nữ không được làm chủ. Chồng ngươi là kẻ hiền hậu, ngươi lại chê rằng khờ dại, mà hỗn hào khinh dẻ trăm bề. Đến nước này. mà ngươi chưa biết tội sao ?

– Tội tôi hỗn với chồng đã đáng. Còn như đánh tôi chửi tớ, là tại chúng nó làm công việc không xong, mà lại ăn vụng lười biếng trăm bề hư nết. Vả lại chúng nó tính ngang ngạnh, là tại chúng không vâng theo, ngu mê ám chướng không hiểu việc chi. Tại chúng nó chướng mắt như vậy, chính là nó bảo phải đánh nó, xin vương gia xét lại.

– Đời nay làm kẻ hầu hạ, tâm tính chúng nó không phải như người tôn quý. Hoặc là hồn cầm thú đầu thai, hoặc người ác đầu thai lại, bị mất tính thông minh, bản tính ngu độn theo đúng hàng hạ tiện. Và lại đầu thai làm con nhà hèn hạ dốt nát, thì tính nó thô tục ngang ngạnh, cứng đầu cứng cổ, ngu mê ám chướng, là lẽ trời định tự nhiên. Mình là người bề trên, công bình thì phải từ từ mà dạy dỗ, đến việc làm, phải giải thích cho rõ ràng, và dặn đi dặn lại. Dầu chúng nó lầm lỗi, cũng tuỳ tội nặng nhẹ mà răn, lẽ nào nóng nảy mà đánh chửi mãi, đánh quá khiến cho chúng nó hoảng hồn mà phát điên.

Sao chẳng xét, chúng nó cũng là con cái nhà lành, vì nghèo quá mới cắt ruột mà bán cho mình làm tôi mọi, tuy tiếng là chủ với tớ, chứ chúng nó cũng như con cái trong nhà, việc ăn mặc, đau ốm, khoẻ mệt mình phải biết thương chúng nó. Bởi lẽ ấy tớ trai cũng như con trai nuôi, tớ gái cũng như con gái nuôi. Lẽ nào ác độc mà khắc nghiệt với chúng ? Giả sử con cái ngươi bị người đánh chửi, ngươi có đau ruột hay không ? Còn ngươi cho tôi tớ ăn không no, mặc không lành, lại nỡ lòng nào hành hình trái phép, hại tới ba mạng. Thiệt là không sợ luật trời, còn dám nhiều điều cãi cố. Mau dẫn nó đi đầu thai.

——–

Lạm bàn:

Bên cạnh những lời nhắc nhở về ác giả ác báo, những nghiệp quả của người phụ nữ trong truyện rất dễ để nhận ra thì ở đây Nhã Phong muốn nhấn mạnh một điều có thể ít người để ý. Đó là tập khí. Tập khí là các tập quán, thói quen, tính cách bất thiện mà ta đã huân tập từ vô thủy kiếp. Để tiêu trừ tập khí cực kỳ khó khăn, đòi hỏi phải dày công tu hành tích lũy qua nhiều kiếp mới có thể tiêu trừ. Nó là công cuộc kháng chiến trường kỳ và hết sức vất vả.

Như câu truyện trên, 1 kiếp tích phước báu rất nhiều rồi đầu thai hưởng phước để rồi tập khí nhấn chìm, không biết phải chịu đau khổ biết bao nhiêu kiếp về sau. Thật đáng lo ngại. Vậy chả nhẽ như vậy chúng ta không nên tạo phước nữa? Không không!

Có một cách hữu hiệu để có thể khóa phước đó lại. Đó là HỒI HƯỚNG. Vậy nên sau mỗi việc công đức ta làm được, không biết quả sẽ trổ sớm hay muộn, kiếp này hay vô vàn kiếp nữa, to hay bé nhưng hãy hồi hướng. Chỉ một câu hồi hướng đơn giản ví dụ như:

” nguyện xin đem công đức … này xin hồi hướng cho con sớm viên thành đạo quả Vô Thượng Bồ Đề ” .

Chỉ một câu hồi hướng vậy thôi. Nó sẽ nắn lại dòng chày phước báu và nhân quả của bạn, tránh rơi vào trường hợp như câu truyện trên.

Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Related Articles

Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x