BỆNH CỦA VĂN LAI

Tại một bệnh viện huyện nọ ở Thái Lan, bác sĩ bệnh viện trưởng kiêm thường vụ chuyên khoa, kiêm cầm dao mổ. Lần nọ, viện trưởng kể lại câu chuyện lạ lùng về một ca mổ, khiến người tỉnh giác phát tâm hướng thiện.
Viện trưởng nói: Tôi từ hồi làm bác sĩ tới nay, chưa từng gặp qua cũng chưa từng trị qua loại bệnh kỳ lạ này. Người bị bệnh quái ấy, trong vòng ba năm bị mổ hết 5 lần và mỗi lần một nghiêm trọng hơn. Cuối cùng thì ngay cả tay, chân đều phải cưa bỏ, biến thành người tàn tật còn một tay một chân. Người bệnh lạ này tên là Văn Lai. Một lần nọ anh bị ba ba cắn vào tay làm bị thương ngón út. Mới đầu đến bệnh viện chỉ xịt thuốc cầm máu, cho là không có việc gì, nhưng nửa tháng sau nơi đốt ngón tay bị thương bắt đầu viêm, sưng phù đau đớn, bác sĩ kiểm tra xong chẩn đoán là vi khuẩn độc ăn tới xương, cần cắt bỏ ngón út để tránh độc lây lan làm hại tính mạng, thế là cắt đi, chỉ còn lại 9 ngón tay.
Chưa được nửa năm, Văn Lai ra biển du ngoạn thật không may lại bị một con ba ba cắn bị thương ngón chân út. Mấy ngày sau chân sưng đau, lại đến y viện chụp X quang thì phát hiện độc lan tới xương phải cắt bỏ ngón chân út để được an toàn. Gần một năm sau, ngón tay út và chân út đồng sưng đau, Văn Lai lại đến y viện xin khám chụp X quang. Ôi, không được rồi, lần này độc có khả năng hình thành ung bướu, cần cắt bỏ bàn tay và bàn chân đi. Người bệnh đồng ý tiến hành phẫu thuật. Văn Lai gặp bất hạnh, nhiều người đều xôn xao bàn tán, nói quá lạ kỳ, thế nhưng việc kỳ hơn nữa lại nối đuôi nhau xảy đến.
Nguyên là một ngày nọ, con trai của người quen thế phát làm tu sĩ, Văn Lai theo mọi người tham dự lễ xuất gia. Bởi vì lễ thế phát ở Thái Lan thường cử hành lúc 4-5 giờ sáng, cho nên người tham dự phải đến ngủ lại tại chùa cho tiện bề dự lễ.
Họ cùng ngủ chung trong điện Phật có đến khoảng 40-50 người nhưng xui xẻo lại giáng ngay trên mình Văn Lai. Có một con chuột, trong mấy mươi người đang say giấc nồng đó, nó lại nhắm ngay vết thương nơi cái chân bị cưa của Văn Lai mà cắn cho một phát. Văn Lai đau quá hét to và rên rỉ, làm kinh động cả đám người đang ngủ. Mặc dù chuột chỉ cắn một chút ngoài da, làm chảy ra tí xíu máu nhưng mọi người bắt đầu bàn tán, họ nói: “Chuột chỉ cắn những vật không có mạng sống, ai mà ngẫu nhiên bị chuột cắn chứng minh người đó chỉ là một cái thây không có linh hồn, cho nên con chuột mới dám cắn họ”.
Mọi người bàn tán um trời, khiến Văn Lai thêm kinh hoảng bất an, anh thầm nghĩ có lẽ mình không còn sống lâu nữa. Mặc dù có người an ủi anh chẳng nên mê tín như vậy, nhưng anh vẫn cảm thấy mạng sống của mình đang bị uy hiếp, hơn nữa ở chỗ hai vết thương bị cưa nơi tay và chân cứ âm ỉ ngứa đau hoài. Thế là Văn Lai bèn tới y viện khám. Bác sĩ kiểm tra tỉ mỉ nói: Không xong rồi, phim chụp X quang hiển thị, hai chỗ vết thương đều bị độc cũ lan đến xương. Giống như lần trước, ung bướu đã lây lan rất xa, nếu không cắt cánh tay và ống chân thì không được. Thế là lại phải cắt bỏ tay tính từ khủy cánh trở xuống và chân từ đầu gối trở xuống.
Trong vòng ba năm, chỉ mình Văn Lai thôi mà bác sĩ phải khai dao động thủ đến 5 lần. Bác sĩ viện trưởng, người đứng mổ cho bệnh nhân nghĩ rằng ngày trước ắt anh có làm chuyện gì kỳ quái, bèn đặc biệt sưu tập, điều tra lý lịch, thân thế Văn Lai và cuối cùng bác sĩ biết được rốt ráo như sau:
Văn Lai, 43 tuổi, làm nghề nông kiêm công nhân xây dựng, bình thường tính ưa uống rượu, ưa ăn cá sông, đặc biệt là thích các loài rùa, ba ba…
Văn Lai nghe người ta nói: “Nếu như ai ăn từ 10-20 con ba ba, thì suốt đời không bị bệnh phong thấp hay bệnh thời tiết, còn được nhuận âm bổ dương. Vì vậy mà anh thường ăn ba ba xào ớt, phối hợp với một bình rượu trắng, Văn Lai tha hồ hưởng thụ cho sướng miệng. Suốt hai mươi năm nay anh đều ăn như thế, ăn không biết ngán.
Một hôm,Văn Lai ra chợ mua được một cụ ba ba to khủng, nặng tới mười mấy ký. Anh mừng như bắt được vàng, của quý hiếm này tất nhiên là không thể ăn một lần mà hết ngay được, phải cất làm sao để có thể hưởng thụ dần, không cần phải bỏ vào ngăn đá bảo quản. Thế là Văn Lai nghĩ ra phương pháp tuyệt diệu: “Cắt ba ba ra ăn dần”. Bởi vì rùa và ba ba là loài có tuổi thọ cao, giỏi chịu đựng nên sống rất lâu, khó mà chết ngay được. Nếu như nhốt nó không cho ăn thông thường nó vẫn có thể sống đến nửa năm. Phương pháp ẩm thực tuyệt chiêu của Văn Lai là nếu hôm nay ăn bao nhiêu thịt thì chỉ cắt bấy nhiêu. Sau đó, quẹt vôi lên chỗ thịt vừa cắt để cầm máu. Như thế con ba ba này có thể để ăn dần đến 10 ngày hay nửa tháng mà nó vẫn còn sống, cuối cùng thì cắt đầu nó ăn hết.
Văn Lai nghĩ ra cách ăn “mới mẻ” này và thực hiện thành công rồi, kể từ đó cứ y theo cách này mà hành sự, và anh ăn không biết bao nhiêu con ba ba rồi.
Có người tốt bụng nhắc nhở anh, thủ đoạn này quá máu lạnh và tàn nhẫn, quá vô lương tâm, sẽ bị ác báo, nhưng anh bất kể, chỉ cần có thịt ba ba tươi ngon là đủ.
Cho đến lúc thân thể của anh bị cắt, cưa ra từng kỳ, nếm trải mùi vị đó anh mới biết đây là báo ứng hiện đời đang giáng xuống thân mình. Nhưng có hối cũng muộn màng.
Bác sĩ viện trưởng đem tư liệu sưu tập được, xem tỉ mỉ rồi viết ra câu kết luận:
“Y học vô phương giải thích những câu chuyện báo ứng nhân quả có thực như thế này!”
Trích Báo ứng hiện đời – Quả Khanh; Biên dịch: Hạnh Đoan

Related Articles

Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x