BẤT KÍNH VỚI HÌNH PHẬT, PHƯỚC BÁO TIÊU TAN SẠCH SẼ

BẤT KÍNH VỚI HÌNH PHẬT, PHƯỚC BÁO TIÊU TAN SẠCH SẼ

Khoảng giữa thế kỷ thứ tám sau Phật Niết-bàn, tại thành La Duyệt, có một vị sư pháp danh là Bà-Tu-Bàn-Đầu từng đến học đạo với Tổ Xà-Dạ-Đa (Jayata). Ông Bà-Tu-Bàn-Đầu này tu hành tinh tấn suốt ngày đêm không nằm và sáu thời lễ bái,mặc y vá, ăn một bữa,lòng đạm bạc không mong cầu. Đồ chúng nhơn đó rất kính trọng ông.
Một hôm, ông thưa với Tổ Xà Dạ Đa :

– Tôi nhớ bảy đời về trước ,vì mộ đạo nên thờ trí giả Nguyệt-Tịnh làm thầy. Thầy Nguyệt-Tịnh có lần dạy tôi: “Không bao lâu nữa ngươi sẽ chứng quả Tư-Đà-Hàm, nên siêng năng tinh tiến. Phàm tu hành như trèo lên cao, phải cố gắng tiến lần lên, không cho sụt xuống. Nếu lỡ có sụt, muốn trèo lên lại càng khó”.
Lúc đó, tôi đã tám mươi tuổi, nương gậy mới có thể đi được.Khi ấy, gặp Bồ-Tát Đại-Quang-Minh ra đời, tôi muốn đến đảnh lễ Ngài, bèn đi đến tịnh-xá, lễ bái xong trở về.
Chợt gặp thầy Nguyệt-Tịnh quở trách tôi: “Dốt quá, tại sao ông lại khinh cha trọng con ? Hôm trước,ta thấy ông sắp được chứng quả Tư-Đà-Hàm, hôm nay đã mất.”
Khi ấy, tôi tự cho là không có lỗi, nên không phục những lời quở trách ấy.Tôi cầu xin thầy Nguyệt-Tịnh chỉ lỗi cho tôi.
Thầy Nguyệt-Tịnh dạy: “Vừa rồi, ngươi đến đảnh lễ Bồ-Tát Đại-Quang tại sao lại dựng cây gậy vào mặt Phật vẽ trên vách ? Ngươi do lỗi nầy nênđã mất quả vị”.
Tôi nhớ kỹ lại, thật đúng như lời thầy Nguyệt-Tịnh quở. Từ đó về sau, phàm có nghe lời quở trách nào của thầy, chẳng dám không tin.
Chỉ là dựa cây gậy vào hình Phật trên tường còn bị mất Quả vị sắp chứng, huống chi làm những điều vô lễ khác với hình Phật, quả báo sẽ đến mức nào ?

********************************

Ngày nay, có không ít người dùng tượng Phật như một món đồ trang sức, ví như làm dây chuyền, đeo cổ tay, hoặc dùng tượng Phật để trang trí, hoặc đeo tượng Phật lên người với mong muốn được Phật phù hộ độ trì. Tệ hơn, nhiều nhà sản xuất còn in hình Phật trên bao bì để ” câu khách”, sau khi dùng xong, người ta quăng hình Phật vào sọt rác, hoặc vứt trên đường cho người đi qua đi lại đạp lên.
Tuy nhiên, ít ai hiểu được rằng, những việc làm đó là bất kính với Phật, với Bồ Tát. Thân thể con người vốn bất tịnh, vậy nên vốn dĩ đã không nên mang Thánh Tượng bên mình. Còn việc mang vào nhà vệ sinh hay khi đi ngủ, vợ chồng ân ái thì càng không nên, huống chi còn quăng vứt hình Phật lung tung ?

Người xưa có nói ”Kính thầy mới được làm thầy”. Chúng ta có tôn kính Phật thì chúng ta mới dần dần tu dưỡng được những đức tính của Phật nơi tâm của mình. Chúng ta có tôn kính một bậc Thánh nào đó thì chúng ta mới thành tựu một phần các tính chất của bậc Thánh đó. Ngược lại, việc bất kính với bậc thánh thì quả báo lại rất nặng nề. Đó là Nhân quả.

Tượng Phật là tôn nghiêm chỉ để con người thờ cúng, lễ bái tỏ lòng tôn kính của mình đối với Thần Phật, chứ tuyệt đối không được làm trang sức hay trang trí, đó là một hành động thiếu hiểu biết và gieo nhân không tốt, sẽ nhận quả xấu.

Gần đây, một cầu thủ bóng đá nổi tiếng đăng lên mạng xã hội bức ảnh giẫm lên khu vực đặt tượng Phật với lời chúc lành buổi sáng. Sau khi chia sẻ, bức ảnh nhận rất nhiều chỉ trích của người hâm mộ. Người không biết thì cho rằng Phật tử quá khắt khe, quá chấp hình tướng. Tuy nhiên, dù không theo tôn giáo, chúng ta cũng nên tôn trọng những gì thuộc về biểu tượng.

Một em gái đi chùa lễ Phật, lễ xong em vừa ra đến sân chùa, gặp một quân nhân đứng ngắm cảnh. Thấy em, quân nhân liền hỏi: — – Em đi đâu thế ?
Bé gái đáp:
– Em đi chùa lễ Phật
– Tượng Phật bằng gỗ bằng xi măng, em lễ cái gì?
Bé gái hỏi lại:
– Ở doanh trại anh mỗi sáng có chào cờ không?
-Sáng nào cũng chào cờ
– Cờ làm bằng vải màu, tại sao phải nghiêm trang chào?
Quân nhân đáp:
– Chào tinh thần Tổ quốc được tượng trưng qua lá cờ, chứ không phải chào vải màu.
Bé gái nói:
– Cũng thế, em lạy tinh thần từ bi giác ngộ của Phật được tượng trưng qua hình tượng chứ không phải lạy gỗ lạy xi măng”.
Vị quân nhân đành thôi.

Nhiều người cho rằng Phật chỉ là khối đá xi măng, không nên chấp vào, đó là do người đó chưa hiểu rõ nhân quả. Phật là bậc Thánh nhân, Ngài không chấp không giận, cũng chẳng bao giờ đi trừng trị kẻ mạo phạm tượng của Ngài, nhưng luật Nhân quả thì khác, luật Nhân quả cực kì nghiêm khắc, không lệ thuộc ý muốn của chúng ta, và cũng không theo sự điều khiển của Phật. Vì thế nên rất nhiều người đã hứng chịu những quả báo thê thảm vì phỉ báng hình Phật, tượng Phật

Cuốn sách ” Những chuyện niệm Phật cảm ứng ” của Lâm Khán Trị có ghi lại một chuyện như thế này :

” Sư tỷ Khoan Kim là một thành viên ban niệm Phật ở Đài Trung, Đài Loan, là người có đầy đủ căn lành từ kiếp trước, từ lúc mất con, quá đau buồn, liền tính kế dời chỗ ở, thay đổi hoàn cảnh, cho nên mười tám năm trước, lưu con trai trưởng ở lại quê, quản lý tài sản, mình thì dẫn đứa con thứ ba là Tấn Truyền dời đến ở xứ Hạn Khê ở Đài Trung, mướn nhà ở. Hai mẹ con nương nhau mà sống, tự lực cánh sinh, đến một nhà máy giày dép cao su làm thuê để sống, không bao lâu liền cùng với những vị liên hữu của vùng Hạn Khê, mỗi thứ hai cùng đến liên xã niệm Phật, thứ bảy cũng đến liên xã nghe kinh, làm một vị đệ tử Tam Bảo rất cung kính.

Có một hôm vào buổi chiều, sư tỷ từ nhà máy đi về nhà. Trên đường đi ngang qua cửa nhà của một cô gái ở vùng đó tên là Kê Thỉ, nhìn thấy đứa con nhỏ của cô ta trong tay cầm một tượng Quán Thế Âm Bồ Tát chơi dưới đất. Sư tỷ nhìn thấy, rất không nhẫn tâm, lập tức tìm mẹ nó nói: “Kê Thỉ, cô không nên tạo tội, tại sao lại để con nít giỡn chơi Thánh tượng Bồ Tát như thế? Như vậy sẽ tạo ra tội nghiệp rất lớn!”.
Kê Thỉ liền đó trả lời sư tỷ rằng: “Đây là tượng mà mẹ chồng tôi hồi còn sống thờ cúng, tôi là người không có tin và lạy khúc gỗ đó đâu, tôi không cần, bà cần thì bà lấy đi là được rồi”.
Sư tỷ Khoan Kim hớn hở ra mặt, thỉnh qua xem thì là một tượng Bồ Tát cao sáu, bảy tấc (Tàu) khắc bằng cây, mặt mũi đã hư hết, liền thỉnh tượng đó đến cửa hàng làm tượng Phật, dùng hơn 100 đồng dát vàng cho tượng Bồ Tát, rồi an vị trong nhà thờ cúng, sớm tối lễ bái cung kính, xưng niệm Thánh hiệu Bồ Tát, thật là pháp hỷ sung mãn, tâm không rời Phật, Phật không rời tâm.
Tôi liền hỏi thêm sư tỷ: “Còn người nữ không có căn lành kia hiện thế nào rồi?”
Sư tỷ nói: “Tội nghiệp người nữ tên hợp với đời thực này (Kê Thỉ tức là cứt gà) không bao lâu của cải tán thất, người không biết hiện giờ dời đi ở xứ nào rồi?”.
Tôi nghĩ: Đây là một sự thật do vì ngu si không biết mà tạo nghiệp, nên chịu lấy ác báo.

Qua hơn một năm, một hôm lúc sư tỷ làm việc ở công xưởng, bỗng có một người hớt hải đến nói rằng: “Bà ơi, Bà! nhà gần bên nhà của bà bị cháy, hiện lửa lớn đang cháy lan sắp sửa cháy nhà của bà rồi”.
Sư tỷ vừa nghe thật là hồn phi phách tán, vội vã chạy về nhà, trên đường bị té một cái, vừa bò dậy lại bị té nữa nhưng trong miệng của bà vẫn cứ niệm riết “Quán Thế Âm Bồ Tát”, thầm khấn Bồ Tát cứu khổ cứu nạn, may sao gặp một người đàn ông chạy xe đạp, xem thấy bà đáng thương như thế, hỏi rõ tình hình, liền dùng xe đạp chở đưa sư tỷ về nhà.
Vừa đến nhà vừa xem thật là không thể ngờ, tại sao lửa biết nhảy qua khỏi nhà mình? Những nhà bên trái, bên phải đều bị lửa cháy thành tro, mà nhà của mình chính giữa lại còn nguyên? Nhiều người xúm lại chúc phúc cho sư tỷ, nói nhờ sư tỷ cung kính lạy Phật, Bồ Tát mà được cảm ứng. Điều kỳ lạ nhất là mọi người đều nói: “Cửa của nhà bà khóa lại, tại sao lại có khói trắng thơm phức từng lọn từng lọn bay ra từ trong khe cửa, mọi người chúng tôi từ sanh ra đến giờ đều chưa từng ngửi qua mùi thơm nào như thế”. Sư tỷ nói: “Đây nhứt định là kỳ tích của Quán Thế Âm Bồ Tát hiển thị”.
Câu chuyện trên đây là một trong những chuyện cảm ứng mà sư tỷ Khoan Kim do niệm Phật được chuyển nghiệp.

Theo vntinnhanh

Related Articles

Responses