in , ,

Cuộc gặp gỡ của triệu phú với cậu bé, và câu chuyện xúc động lòng người

Cuộc gặp gỡ của triệu phú với cậu bé, và câu chuyện xúc động lòng người. (Ảnh: Pixabay)

Một ngày nọ, khi triệu phú Daniel đang đi dạo, ông thấy một cậu bé ngồi xổm bên vệ đường, trên tay cầm một cọng cỏ, đang đung đưa trên mặt đất.

Ông Daniel tò mò cúi xuống, xoa đầu cậu bé và hỏi: “Anh bạn, cháu đang làm gì vậy?”

Cậu bé đáp mà không ngước nhìn lên: “Cháu đang dẫn đường cho một con kiến”.

Nghe đến đây, ông Daniel không nhịn được cười nói: “Con kiến ​​nào lại cần đến cháu dẫn đường?”

Cậu bé nghiêm túc trả lời rằng con kiến bị ​​đi tách khỏi đàn, nó đang hoảng sợ tìm kiếm những người bạn của nó. Cậu nói cậu muốn dẫn con kiến vào đàn, như vậy nó mới có cơ hội sống sót.

Sau đó, Daniel nhìn kỹ mới thấy cậu bé đang dùng một cọng cỏ để từ từ dẫn chú kiến ​​đi lạc đi trở lại vào đàn. Với nỗ lực của cậu bé, cuối cùng chú kiến ​​chạy lạc đã được dẫn về với đàn. Khi nhìn thấy đàn của nó, chú kiến ​​đi lạc ngay lập tức vui mừng chạm râu vào đồng bọn, trông rất thân thiết và hưng phấn.

Daniel không khỏi khâm phục hành động tốt bụng của cậu bé. Ông đã nói cảm ơn cậu bé vì đã giúp chú kiến đi lạc tìm được đàn, và có được cơ hội sống sót.

Cậu bé lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn Daniel, cậu chớp chớp đôi mắt thông minh và nở một nụ cười ngọt ngào. Nhìn thấy nụ cười ngây thơ trong sáng đó, trong lòng Daniel cảm thấy rung động…

Tạm biệt cậu bé, Daniel không ngừng vừa đi vừa tự nhủ: “Việc dẫn đường cho một con kiến, điều này thực sự rất thú vị và sáng tạo”.

Công Việc, Cây, Gỗ, Ngoài Trời, Đội, Tập Đoàn
“Việc dẫn đường cho một con kiến, điều này thực sự rất thú vị và sáng tạo”. (Ảnh: Pixabay)

Ông Daniel là ông chủ của một chuỗi siêu thị lớn ở Texas, Mỹ. Ông là người hay làm từ thiện, bác ái, thường hào phóng giúp đỡ người nghèo, người gặp khó khăn. Ông được mệnh danh là “ông chủ tốt bụng”. Cuộc gặp gỡ bất ngờ với cậu bé giúp chú kiến lạc tìm về đàn, đã khiến Daniel vô cùng xúc động. Ông nghĩ rằng, chỉ dẫn đường cho con kiến ​​bị lạc mất phương hướng, khiến cho con kiến ​​lạc không còn phải hoang mang, hoảng sợ nữa; đó thực sự là một cách làm thông minh.

Làm điều tốt, theo một ý nghĩa nào đó, cũng có đạo lý giống như vậy.

Một ngày nọ, Daniel vừa bước đến cửa công ty thì bất ngờ bị một người phụ nữ trung niên chặn lại. Người phụ nữ dắt theo một bé gái khoảng 7-8 tuổi, khóc lóc kể lể với Daniel: “Ngài thương hại mẹ con chúng tôi với, chồng tôi chết vì bệnh hiểm nghèo, tôi mất việc làm, cuộc sống của mẹ con chúng tôi lâm vào cảnh khốn cùng”.

Nói xong, người phụ nữ lấy từ trong túi ra những giấy tờ chứng nhận liên quan, và cầu xin Daniel giúp đỡ mẹ con họ.

Nghe người phụ nữ giãi bày, trong lòng Daniel ngập tràn niềm thương cảm. Trước đây, nếu chuyện này xảy ra, ông sẽ lập tức bỏ tiền ra hoặc yêu cầu bộ phận tài chính trích một số tiền để giúp đỡ hai mẹ con. Nhưng hôm nay ông không làm như thế, thay vào đó ông ân cần hỏi người phụ nữ đã từng làm công việc gì?

Người phụ nữ rưng rưng trả lời rằng cô từng làm trong lĩnh vực tài chính.

Daniel nghe xong, ánh mắt sáng lên, ông nói với người phụ nữ: “Tôi sẽ sắp xếp bộ phận nhân sự lập tức tiến hành kiểm tra đánh giá cô một chút, nếu không có vấn đề gì cô sẽ làm ở bộ phận tài chính của siêu thị này và được tạm ứng trước 3 tháng lương”.

Khuôn mặt người phụ nữ sáng lên với niềm vui sướng, cô liên tục cảm ơn Daniel.

Một năm sau, giám đốc tài chính của siêu thị này là cô Susan. Năng lực nghiệp vụ cũng như hiểu biết sáng tạo của cô rất được ông chủ Daniel đánh giá cao và trọng dụng. Tại bữa tiệc Giáng sinh được tổ chức ở siêu thị, ông Daniel đã có mặt từ sớm, cô Susan đã vô cùng cảm kích bày tỏ với ông: “Rất cảm ơn ông, nhờ ông đã dẫn dắt để tôi có thể bước đi trên con đường tự lực, đồng thời cũng mang lại cho tôi sự tự trọng”.

Daniel mỉm cười và nói: “Cô Susan thân mến, đừng cảm ơn tôi, đó là tài năng và sự chăm chỉ của cô đã được đền đáp”. Cô Susan cười rạng rỡ.

Một ngày nọ, ông Daniel nhận được một lá thư từ một thanh niên tên là Jacob. Nội dung lá thư cho biết, Jacob năm nay vừa trúng tuyển vào Học viện Công nghệ Massachusetts, do bố mẹ mất sớm nên cuộc sống rất khó khăn, không đủ lo liệu chi phí học đại học, cậu bày tỏ mong muốn ông Daniel có thể giúp đỡ mình.

Daniel đọc thư rồi gửi hồi đáp. Lá thư trả lời của Daniel nói: “Sau khi vào đại học, anh có thể làm việc trong chi nhánh chuỗi siêu thị của công ty chúng tôi bên ngoài khuôn viên trường đại học Massachusetts, tôi sẽ trả trước cho anh một năm tiền lương. Tôi sẽ giải thích tình hình của anh với siêu thị, sau đó anh có thể làm các thủ tục liên quan”.

Vài năm sau, Jacob đã là chủ của một công ty phát triển phần mềm. Trong buổi lễ khánh thành công ty, anh cho biết: “Lúc đầu, tôi là một sinh viên nghèo và có hoàn cảnh khó khăn, tôi đã nhờ đến sự giúp đỡ của Daniel. Ông đã có một cách làm mới, là dẫn dắt tôi bước trên con đường tự lực. Nếu lúc đầu ông ấy chỉ đưa cho tôi một ít tiền thì chỉ có thể giải quyết được vấn đề cấp bách nhất thời, thậm chí còn nuôi dưỡng sự lười biếng trong tôi và tư tưởng không làm mà hưởng. Có thể nói, nếu không có tầm nhìn xa của Daniel ngay từ ban đầu, tôi đã không thể khởi nghiệp thành công như ngày hôm nay. Việc hành thiện của ông ấy là đầy trí tuệ và tầm nhìn xa, vì vậy mà những người được giúp đỡ đã có được nhân cách tự tôn và được tiếp thêm sức mạnh”.

Khi tham dự một sự kiện từ thiện quy mô lớn được tổ chức tại Texas, Daniel đã nói với các khách mời rằng, mục đích căn bản của tình yêu là tìm ra con đường tươi sáng và huy hoàng cho người được yêu, đồng thời cũng mang lại cho họ phẩm giá con người. Đây là điểm mấu chốt về mặt đạo đức, nhưng cũng là sự thăng hoa của sức mạnh phẩm cách.

Lời bộc bạch của Daniel khiến mọi người có mặt tại buổi lễ vô cùng xúc động và cảm thấy ấm áp. Một tờ báo có lượng phát hành lớn ở Texas đã chỉ ra trong phần bình luận của họ rằng: Dẫn đường cho chú kiến ​​là một loại cảnh giới cao nhất của tình yêu.

Xuất phát điểm của tình yêu là dẫn đường.

Minh An
Theo Secretchina

What do you think?

240 Points
Upvote Downvote

Comments

Leave a Reply

Hrrrmmmmmm

Phuong Anh (facebook.com)