9 năm ngục tù vì đức tin, một người Trung Quốc liên tục bị đe dọa ‘‘Chọn mất trí hay mất mạng”

Một học viên Pháp Luân Công ngồi sau hàng rào thép gai trong một cuộc biểu tình ở miền trung Đài Loan vào ngày 22/12/2009. (Sam Yeh / AFP qua Getty Images)

Gong Ruiping cố gắng tìm xem cô ấy đang ở đâu và chuyện gì đã xảy ra với cô ấy, nhưng mọi ký ức đều mờ nhạt sau khi một lính canh túm tóc và đập đầu cô liên tục vào tường.

Gong cho biết: “Tôi phát hiện ra rằng đầu gối của tôi bị chảy máu và khuôn mặt của tôi bị sưng vù”.

Sự việc xảy ra tại Trung tâm Giáo dục Bắc Kinh, còn được gọi là trung tâm tẩy não, khi Gong bị bắt lần đầu tiên vào tháng 7/2001 vì tu luyện Pháp Luân Công.

Pháp Luân Công, còn được gọi là Pháp Luân Đại Pháp, là một môn tu luyện của Phật gia có nguồn gốc từ Trung Quốc, bao gồm năm bài tập động tác chậm rãi và an hòa cùng các bài giảng đạo đức.

Năm 1999, giới chức Trung Quốc ước tính có khoảng 70 triệu đến 100 triệu người ở Trung Quốc tập Pháp Luân Công. Sự phổ biến ngày càng tăng của Pháp Luân Công khiến chính quyền cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) khiếp sợ. Theo tổng kết của Trung tâm Thông tin Pháp Luân Đại Pháp, hàng triệu học viên Pháp Luân Công đã bị giam giữ trong các nhà tù, trại lao động và các cơ sở khác kể từ ngày 20/7/1999.

Gong, một cựu giáo viên ở Bắc Kinh, người bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công vào tháng 5/1996, đã bị kết án 4 năm tù giam và tổng cộng 5 năm lao động cưỡng bức. Đồng thời, cô bị tra tấn tàn bạo trong tù.

Vào ngày 20/7/2021, cảnh sát Trung Quốc một lần nữa bắt cóc người phụ nữ 55 tuổi.

Bức ảnh cập nhật của Gong Ruiping (Minghui)

Khi cô bị bắt lần thứ hai, một lính canh đã hét vào mặt cô, “Nếu cô không tố cáo Pháp Luân Công, chúng tôi sẽ khiến cô hoặc mất trí hoặc mất mạng!”

Theo Minghui.org, một trang web có trụ sở tại Hoa Kỳ theo dõi cuộc bức hại Pháp Luân Công ở Trung Quốc, Gong đã nhiều lần suýt chết.

Bức thực và nôn mửa

Hơn 20 cảnh sát Trung Quốc đã cưỡng bức Gong rời khỏi nhà của cô vào ngày 2/7/2001, và giam giữ cô trong trung tâm tẩy não.

Các lính canh và hai người hướng dẫn, do sở giáo dục địa phương cử đến, đã nhét giấy vệ sinh vào miệng Gong, véo mũi và bịt mắt cô.

Gong không thể thở và suýt ngất xuống đất, nhưng cô ấy vẫn chưa được thả ra và được thở cho đến khi một giọng nói vang lên: “Cô ấy sắp chết. Tha cho cô ấy đi”.

Sau đó, Gong đã tuyệt thực để phản đối sự ngược đãi mà cô đang phải chịu. Thế là, các lính canh đã tiến hành bức thực cô bằng cách đưa một ống nhựa dài qua mũi vào dạ dày của cô.

Những người ủng hộ Pháp Luân Công treo một biểu ngữ gần Khu Phố Tàu ở Sydney vào ngày 20/7/2005. (Greg Wood / AFP qua Getty Images)

Khoảng sáu người đã đẩy Gong vào một chiếc ghế. Giám đốc Phòng 610 địa phương vào thời điểm đó đã cố gắng đưa ống vào một trong các lỗ mũi của cô nhưng không thành công. Sau đó anh ta thọc vào lỗ mũi bên kia.

“Tôi bắt đầu nôn ra máu, nhưng điều đó vẫn không làm họ dừng lại. Tôi nhận ra rằng họ thực sự không quan tâm đến việc tôi có chết hay không”, Gong nói. Thức ăn lỏng trộn với thuốc nhuận tràng mà cô bị bức thực khiến cô bị tiêu chảy hơn chục lần một ngày.

Một lần, dạ dày của Gong bị bơm đầy và cô bắt đầu nôn mửa.

Cô viết: “Y tá cho dịch nôn của tôi vào một túi nhựa, rồi đổ ngược lại qua mũi tôi nhiều lần.

Phẩm giá

Hai mươi năm trước, Gong lại bị bắt. Khi bị bắt lần thứ hai vào ngày 17/9/2001, cô bị ép uống nước tiểu của chính mình.

Sau khi một người bảo vệ tát vào mặt Gong hơn 500 lần. Cô không thể nhịn lâu hơn và đã làm ướt quần của mình.

Cô nói, thời tiết khi đó rất lạnh, và các lính canh bắt cô phải mặc nguyên chiếc quần ướt.

“Một lính canh thậm chí còn ép tôi uống nước tiểu của chính mình. Cô ấy lột sạch quần áo của tôi và sau đó mở cửa sổ để gió lạnh thổi vào cơ thể không có quần áo che thân của tôi”.

Trong khi đó, các cai ngục đã tước quyền sử dụng nhà vệ sinh hoặc ngủ của cô bằng cách treo cổ cô trên không. “[Họ] dội một gáo nước lạnh vào đầu tôi nếu tôi ngủ gật”, Gong nói.

Một bức tranh mô tả phương pháp tra tấn “treo gạch quanh cổ”. Đây là một trong những hình thức tra tấn phổ biến nhất được sử dụng để phá vỡ tinh thần của các học viên Pháp Luân Công bị bỏ tù và ép buộc từ bỏ đức tin của mình. (LuanArt.org) Ảnh của The Epoch Times

Bên cạnh việc còng tay Gong và đánh cô bằng dùi cui điện, cai ngục còn xúi giục các tù nhân khác đánh cô.

Trong nhiều ngày liên tiếp, cô bị một tù nhân đá vào chân trong khi hai người khác dùng thắt lưng da quất vào lưng cô.

Gong hồi tưởng: “Một tù nhân dùng bút bi đâm vào lòng bàn tay tôi. Một tù nhân khác đã đánh tôi bằng dùi cui gỗ và dùng kim chọc vào tai tôi”.

Năm 2012, trước Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 18 của ĐCSTQ, Gong lại bị bắt tại nơi làm việc và bị kết án hai năm chín tháng lao động cưỡng bức.

Lo sợ bị mọi người coi là có tội, chồng của Gong đã ly hôn với cô. Cha cô đau buồn vì con gái liên tục bị giam giữ và ông qua đời vài năm sau đó.

“Con trai tôi lớn lên mà không có mẹ bên cạnh. … Cháu đã từng nghĩ đến tự tử”, Gong nói trong tuyên bố của mình.

Để thể hiện sự ủng hộ của họ đối với các vụ kiện toàn cầu chống lại cựu lãnh đạo Trung Quốc Giang Trạch Dân, các học viên Pháp Luân Công đã tuần hành ở Sydney vào ngày 4/9/2015. (William West / AFP qua Getty Images)

Tuyên bố này là đơn tố cáo tội phạm của giáo viên đối với cựu lãnh đạo Trung Quốc Giang Trạch Dân, kẻ chủ mưu cuộc đàn áp Pháp Luân Công trên toàn quốc, dẫn đến việc cô bị giam giữ nhiều lần và gia đình tan vỡ.

Nguyên Hương

Theo The Epoch Times

Related Articles

Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x