Những vị tướng đã 20 năm cung cấp thông tin sai lệch về Afghanistan và Iraq như David Petraeus và Lloyd Austin, cho đến nay vẫn chưa chịu một hình phạt nào.

Intercept cho biết, kể từ ngày 11/9/2001, theo báo cáo hàng năm của Lầu Năm Góc về kỷ luật quân sự, hầu như không ngày nào quân đội Hoa Kỳ không kỷ luật những binh sĩ mắc lỗi. Họ đã bị trừng phạt vì những tội nhẹ, chẳng hạn như đi làm muộn, và những tội nghiêm trọng, chẳng hạn như giết người hoặc hành hung. Kể từ năm 2001, đã có hơn 1,3 triệu binh sĩ bị kỷ luật trong lực lượng vũ trang.

Nhưng những tướng lĩnh đã đánh lừa Quốc hội và công chúng Mỹ về các cuộc chiến ở Afghanistan và Iraq thì không cần phải lo lắng về những hậu quả đối với sự nghiệp của họ. Sau 20 năm cung cấp thông tin sai lệch về những gì đang thực sự xảy ra nơi chiến sự, chưa một vị tướng nào của Hoa Kỳ phải đối mặt với bất kỳ hình phạt nào. Ngược lại, họ được khen ngợi vì những đánh giá lạc quan và được tăng quân hàm. Khi nghỉ hưu, họ được hưởng lương hưu quân đội hậu hĩnh, họ có được trả lương cao trong các hội đồng quản trị của công ty, thu lợi nhiều hơn từ sự gian xảo của họ.

Những lỗ hổng này bắt đầu được chú ý và giám sát sau khi chiến dịch của Mỹ ở Afghanistan sụp đổ. Tháng trước, một sĩ quan thủy quân lục chiến đã đăng một đoạn video về sự hỗn loạn của cuộc sơ tán Kabul làm mất mặt các tướng lĩnh của đất nước. Video của anh ấy đã lan truyền mạnh mẽ, đặc biệt là trên các nền tảng cánh hữu có xu hướng tập trung vào giai đoạn cuối cùng của cuộc chiến dưới thời Tổng thống Joe Biden. Nhưng video của Trung tá Stuart Scheller đã khiến bộ máy kỷ luật của quân đội nhanh chóng phản ứng và bãi nhiệm Trung tá Scheller khỏi cương vị chỉ huy chỉ sau vài giờ. Điều này càng khuấy động sự chỉ trích sâu sắc hơn nhắm vào các tướng lĩnh của Mỹ.

Tuần trước, Andrew Milburn, một đại tá đã nghỉ hưu viết trong một bài báo trên Marine Corps Times: “Các sĩ quan cấp tướng bốn sao rất được tôn trọng trong quân đội Hoa Kỳ – giống như các cấp phó ngày nay. Vị trí cao quý của họ cho phép họ thực thi một cuộc chiến tranh tàn khốc và tốn kém không có hồi kết mà không thể bị chất vấn hoặc nghi ngờ. Tệ hơn nữa, nó cho phép họ liên tục đảm bảo rằng cuộc chiến đang diễn ra tốt đẹp, kể cả khi nó không tốt đẹp. Bất chấp hai cuộc chiến đã chứng kiến ​​những thảm họa của họ – không một viên tướng nào bị miễn nhiệm vì không đủ năng lực”.

Tại hai cuộc chiến ở Afghanistan và Iraq, hàng trăm nghìn dân thường và chiến binh đã thiệt mạng (trong đó có hơn 7.000 lính Mỹ), hàng triệu người tan cửa nát nhà phải tị nạn và hàng nghìn tỷ đô la đã bị lãng phí. Các chính trị gia phải chịu trách nhiệm về việc này, các chuyên gia phải chịu trách nhiệm và những người được gọi là chuyên gia từ các tổ chức tư vấn cũng phải chịu trách nhiệm. Nhưng các tướng lĩnh là những người gần gũi nhất với những cuộc chiến này, cũng là những người biết rõ nhất, hoặc lẽ ra phải biết rõ nhất, về những gì đang diễn ra thì lại được bình an vô sự. Đặc biệt là Tướng Lloyd Austin, người hiện là Bộ trưởng Quốc phòng và Tướng David Petraeus, một trong những nhân vật quân sự được ca ngợi nhất trong 20 năm qua.

Tư lệnh Bộ Chỉ huy Trung ương Hoa Kỳ, Tướng Lloyd Austin II, chuẩn bị tổ chức một cuộc họp báo trước giới truyền thông về Hoạt động kế thừa giải quyết, một nỗ lực quân sự quốc tế chống lại ISIS vào ngày 17/10/2014 tại Lầu Năm Góc ở Washington, DC. bày tỏ lo ngại rằng thành phố Kobani của Syria có thể rơi vào tay các tay súng IS. (Ảnh của Allison Shelley / Getty Images)

Một cuộc họp ở Baghdad

Năm 2003, ông Austin đã tham gia một cuộc họp tại nhà máy lọc dầu của Baghdad và chứng minh rằng quân đội Hoa Kỳ đang trên con đường dẫn đến thảm họa trong các cuộc chiến tranh lâu dài chống khủng bố.

Vào thời điểm đó, ông Austin là trợ lý chỉ huy của Sư đoàn Bộ binh 3, sư đoàn chủ chốt trong cuộc xâm lược Iraq của Hoa Kỳ. Sau một tháng chiếm giữ của lực lượng Hoa Kỳ, thủ đô của Iraq nhanh chóng rơi vào hỗn loạn. Ngày 12/5, ông Austin có cuộc họp với giám đốc nhà máy lọc dầu Daura, vốn là mục tiêu của làn sóng cướp bóc hàng đêm. Kẻ gian cố gắng ăn cắp bất cứ thứ gì chúng có thể – xăng, xe hơi, tiền mặt và văn phòng phẩm.

Ông Dathar Khashab, giám đốc nhà máy lọc dầu đã đưa ra vấn đề về an ninh trong chương trình làm việc của mình.

Ông nói với ông Austin rằng vấn đề an ninh là vấn đề nổi cộm nhất đang xảy ra ở Baghdad. Hôm qua ông đã bị trộm mất một chiếc xe bán tải”.

Ông Austin đổ lỗi cho việc cướp bóc là do những tội phạm được giải thoát khỏi nhà tù của nhà lãnh đạo Iraq Saddam Hussein, mặc dù việc cướp bóc đang được thực hiện bởi khá nhiều người có xe cút kít hoặc AK-47. Ông ấy nói rằng mọi thứ đang được cải thiện mỗi ngày. Tuy nhiên những gì ông ấy nói nhưng không phải là sự thật.

Ông Austin nói, Mỹ chưa bao giờ hứa xóa bỏ hết tội phạm ở một thành phố 6 triệu dân, mà đang nỗ lực hết sức mình để giải quyết vấn đề này. Ông cũng cho biết, Mỹ đang thành lập và sẽ nhanh chóng ra mắt hệ thống cảnh sát mới.

Ông Khashab phản đối, nói rằng mọi thứ đang xấu đi, chứ không tốt lên và trộm cắp liên tục hoành hành.

Kể từ ngày 11/9, các tướng lĩnh Hoa Kỳ không còn nhìn thấy tình hình thực tại nữa, hoặc là họ nhìn thấy nhưng không nói ra sự thật. Cuộc trò chuyện tại nhà máy lọc dầu Daura là một cái nhìn ban đầu về hội chứng này. Bất cứ ai có đầu óc tỉnh táo đều có chút nghi ngờ rằng Baghdad, vào thời điểm đó, đang trở nên nguy hiểm hơn. Tuy nhiên, ông Austin lại so sánh với số liệu thống kê tội phạm ngày nay, sau chiến tranh, với bất kỳ thành phố lớn nào trên thế giới để biện giải rằng, tỷ lệ tội phạm ở Bagdad ít đi.

Giám đốc nhà máy lọc dầu Baghdad giận dữ nói rằng cần so sánh tỷ lệ tội phạm thời điểm bây giờ với hai tháng về trước, rằng khi đó họ không hề có trộm xe hơi và kẻ cướp”

Một vài năm sau cuộc xâm lược, ông Austin trở lại Iraq với tư cách là chỉ huy lực lượng Hoa Kỳ ở đó, và sau đó, ông phụ trách Bộ Tư lệnh Trung ương, cơ quan đầu não cho các hoạt động quân sự ở Trung Đông và Afghanistan. Con đường sự nghiệp của ông ta càng thăng hoa sau khi ông từ giã quân ngũ. Ngoài việc kiếm được khoản lương hưu hàng tháng khoảng 15.000 đô la, Austin đã tham gia một số hội đồng quản trị công ty, bao gồm hội đồng quản trị của United Technologies Corporation, nhà thầu quân sự đã hợp nhất với Raytheon vào năm 2020, từ đó ông đã nhận được hơn 1,5 triệu đô la, các ban cố vấn tại Booz Allen Hamilton và một công ty cổ phần tư nhân tên là Pine Island Capital Partners. Bộ trưởng Quốc phòng của Biden sở hữu một dinh thự trị giá 2,6 triệu đô la ở Washington, D.C., khu vực có bảy phòng ngủ, một ga ra 5 xe hơi, hai nhà bếp và một ngôi nhà có hồ bơi.

Sai phạm nghiêm trọng

Trong phiên điều trần trước quốc hội, trong các cuộc phỏng vấn trên phương tiện truyền thông, và trong các bài phát biểu trước quân đội của họ, Austin và các tướng lĩnh khác, những người chỉ huy cuộc chiến 11/9 đã làm ngược lại với việc nói sự thật.

“Lực lượng Afghanistan tốt hơn chúng ta tưởng”, Tướng thủy quân lục chiến John Allen nói trước Quốc hội vào năm 2012, khi ông chỉ huy các lực lượng Mỹ và NATO ở Afghanistan. “Đây là một tiến bộ đáng kể.”

Người kế nhiệm của Allen, Tướng Joseph Dunford Jr., cũng lạc quan như vậy.

“Tôi nói rất nhiều về chiến thắng trong những ngày này và tôi tin chắc rằng chúng ta đang trên con đường giành chiến thắng”, ông nói tại Kabul năm 2013.

Trong cùng một buổi lễ, phó chỉ huy của ông Dunford cũng bày tỏ sự lạc quan tương tự.

Tướng Mark Milley, người hiện là chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân cho biết: “Mỹ sẽ thắng trong cuộc chiến này, và chúng tôi sẽ có mặt trên mọi nẻo đường”.

Bộ trưởng Lloy Austin, khi ở cương vị Tư lệnh Trung ương, đã ‘nhại lại’ những lời tích cực của những người tiền nhiệm. Trong phiên điều trần trước Thượng viện vào năm 2016, ông nói rằng quân đội Afghanistan đang chống lại Taliban và ngày càng “mạnh hơn và có khả năng hơn”. Ông nói thêm, “Afghanistan vẫn là một nơi xứng đáng được đầu tư và cần thiết về mặt chiến lược”.

Trên thực tế, những gì các vị tướng không nói ra mới là những điều quan trọng. Ví dụ, ông Austin chúc mừng quân đội Afghanistan đã “chiếm lại và tái lập an ninh ở những khu vực quan trọng, chẳng hạn như Kunduz”. Ông ta không đề cập rằng trận chiến giành được Kunduz liên quan đến một máy bay Mỹ tấn công một bệnh viện và giết chết 42 thường dân, bao gồm bác sĩ, y tá và bệnh nhân. Đó là hình thức tàn sát dân sự đã trở thành tiêu biểu cho các hoạt động quân sự của Hoa Kỳ và Afghanistan, và là nguyên nhân dẫn đến chiến tranh. Ông Austin và cả một thế hệ tướng lĩnh đã cố gắng hết sức để tránh đề cập đến những chi tiết bất tiện này, từ chối tiết lộ chúng trừ khi họ phải đối mặt với bằng chứng không thể chối cãi. Một sự thật quan trọng là các tướng lĩnh của Hoa Kỳ có rất ít động thái để ngăn chặn những hành động tàn bạo này tái diễn.

Cũng may mà các tướng lĩnh đã không tin vào sự lạc quan của chính họ, như cuốn sách mới của nhà báo Craig Whitlock, “Những trang tin về Afghanistan” (The Afghanistan Papers) giải thích. Dựa trên các cuộc phỏng vấn bí mật mà chính phủ thực hiện với các sĩ quan và dân thường từng phục vụ ở Afghanistan, cuốn sách của Whitlock đưa ra bằng chứng áp đảo rằng, mặc dù biết cuộc chiến đang thất bại, các nhà lãnh đạo quân sự đã nói dối. Cuốn sách trích dẫn lời đại tá quân đội Bob Crowley nói rằng “các dữ liệu đã được thay đổi để đưa ra bức tranh tốt nhất có thể”. Whitlock mô tả những đánh giá lạc quan của quân đội là “không có cơ sở và vô căn cứ”, nói thêm rằng chúng “tương đương với một chiến dịch thông tin sai lệch”.

Một nhân viên bị thương của tổ chức Bác sĩ không biên giới sống sót sau các cuộc không kích của Hoa Kỳ vào bệnh viện của tổ chức ở Kunduz, được điều trị ở Kabul vào ngày 6/10/2015. Ảnh: Wakil Kohsar / AFP qua Getty Images

Thất bại và nói dối

Không giống như các đối tác của họ trong thế giới chính trị hoặc báo chí, các thành viên của lực lượng vũ trang có hệ thống quy định về hành vi ứng xử và kỷ luật rất nghiêm ngặt. Hàng ngàn sĩ quan và quân lính nhập ngũ đã phải đối mặt với các phiên xử của tòa án quân sự mỗi năm; một số bị giam trong các nhà tù quân sự, và hàng chục nghìn người phải đối mặt với các hình phạt nhẹ hơn, chẳng hạn như giảm cấp bậc và giải ngũ  danh dự. Một đánh giá của báo cáo hàng năm của The Intercept of the Pentagon về kỷ luật quân sự, từ năm 2001, cho thấy hơn 1,3 triệu trường hợp bị trừng phạt. Trong khi một số sĩ quan hàng đầu của quân đội đã bị trừng phạt vì tội nhận hối lộ và các tội danh khác trong những năm gần đây, vẫn chưa có một lời xì xào nào về khả năng quân sự của các tướng lĩnh chiến đấu để giải thích cho những cuộc tàn sát mà họ đã gây ra.

Paul Yingling, một sĩ quan quân đội đã nghỉ hưu và là tác giả của một bài báo được đọc rộng rãi về các vị tướng trốn tránh trách nhiệm, đã nhấn mạnh: “Một sĩ quan xuyên tạc, lừa dối và nói dối trước Quốc hội, theo tiêu chuẩn của Bộ luật thống nhất về kỷ luật quân sự, đã phạm tội. Các cấp bậc đại úy và trung úy phải đối mặt với hậu quả mọi lúc nếu họ nói dối hoặc có hành vi không trung thực”. 

Bài báo năm 2007 của ông Yingling có tiêu đề “Sự thất bại của tướng lĩnh” bao gồm một câu thoại nổi tiếng hiện nay: “Vấn đề là bây giờ, một tư nhân đánh mất súng trường phải chịu hậu quả lớn hơn nhiều so với một vị tướng thua trận”. Vài năm sau, một lời phê bình tương tự đến từ Trung tá Daniel Davis, người có bài báo trên Tạp chí Lực lượng Vũ trang, có tiêu đề “Thanh trừng các tướng lĩnh”, gợi ý rằng nên sa thải “một bộ phận đáng kể” các nhà lãnh đạo quân sự. Vào năm 2012, nhà báo Thomas Ricks, người đã dành phần lớn cuộc đời mình để nghiên cứu về quân đội Mỹ, đã viết một bài báo chặt chẽ mô tả lịch sử của các tướng lĩnh Mỹ sau vụ 11/9 là “một câu chuyện về thái độ thiếu trách nhiệm trầm trọng hơn”. Ông Ricks tiếp tục nói: “Trớ trêu thay, các tướng lĩnh của chúng ta ngày càng trở nên tồi tệ hơn khi họ ngày càng bị chế ngự bởi một xã hội ngày càng coi thường quân đội

Cuốn sách của Whitlock đã chỉ ra một lý do khiến các vị tướng thất bại: sự hèn nhát. Trong một cuộc phỏng vấn quân sự bí mật, một tướng người Anh, Peter Gilchrist, người từng là phó chỉ huy lực lượng Hoa Kỳ và NATO trong những năm đầu của Chiến tranh Afghanistan, đã mô tả những người đồng cấp Mỹ của ông đang thu mình lại trong các cuộc gặp với Bộ trưởng Quốc phòng khi đó là Donald Rumsfeld. Ông Gilchrist nói: “Đây là một cú sốc văn hóa thực sự đối với tôi. Bạn sẽ thấy những người này – và họ là những người đàn ông tuyệt vời, trưởng thành, thông minh, nhạy bén, nhưng lại ‘nhũn như con chi chi’ khi đối mặt với Bộ trưởng”.

Những câu chuyện về sự thành công

Đó là năm 2005, vẫn còn sớm trong thảm họa ở Iraq, và vị tướng nổi tiếng nhất của kỷ nguyên 11/9, David Petraeus, đã nói với tôi rằng mọi thứ đang diễn ra kỳ diệu như thế nào.

Vào thời điểm đó, ông Petraeus được giao nhiệm vụ thành lập lực lượng an ninh Iraq mới sau khi quân đội Iraq ban đầu bị giải tán trong sự chiếm đóng của Hoa Kỳ. Bộ máy hành chính mà ông chủ trì có tên viết tắt là MNSTC-I – Bộ tư lệnh chuyển tiếp an ninh đa quốc gia-Iraq – và có trụ sở chính tại Khu vực xanh của Baghdad, nơi có hàng dặm tường nổ, dây dao cạo và các trạm kiểm soát bao quanh. Ông Petraeus có bốn chiếc máy tính trên bàn làm việc, trông nó giống như một trạm máy của một nhà kinh doanh tiền tệ, và trên một chiếc bàn làm bằng gỗ gụ có một bát trái cây. Ông ta sử dụng một con trỏ laser để đánh dấu số liệu thống kê trên PowerPoint có tiêu đề “Tóm tắt các chỉ lệnh” và chiếu lên TV màn hình phẳng cho khán giả gồm hai người – tôi và một phóng viên người Mỹ khác.

Ông Petraeus nói với thái độ nhiệt tình rằng Mỹ đã phân phối 98.000 bộ áo giáp cho các lực lượng mới của Iraq. Các máy bay chiến đấu Iraq này cũng đã được cung cấp 230 triệu viên đạn, 100.000 khẩu súng trường Kalashnikov và 5.400 khẩu súng máy hạng nặng. Ông nói thêm, bốn căn cứ có quy mô như Pháo đài Trống đã được thành lập trên khắp đất nước, với tổng số 92 tiểu đoàn hoạt động với hơn 40.000 quân. Ông Petraeus cho biết, người Iraq đã tiếp quản trong một số lĩnh vực nhất định.

Đây phần lớn là một hư cấu. Các lực lượng an ninh được đề cập còn sơ khai, nói chung là không hiệu quả và hoàn toàn phụ thuộc không chỉ vào nguồn cung cấp của Mỹ mà còn vào những người lính Mỹ dẫn đầu cuộc chiến. Ông Petraeus đang làm điều mà hầu hết mọi vị tướng từng phục vụ ở Iraq và Afghanistan sẽ làm, xâu chuỗi lại bất kỳ dữ liệu nào mà ông có thể tìm thấy để làm thành một câu chuyện thành công. 

Tôi đã có mặt tại văn phòng của ông Petraeus để nhận được sự ủng hộ của ông ấy trong việc tới thăm một trong số ít các lực lượng Iraq có vẻ sẵn sàng chiến đấu. Họ được gọi là Đội Cảnh sát Đặc nhiệm, và ông Petraeus đã phái một trong những cố vấn hàng đầu của mình là Jim Steele đến làm việc với họ. Tôi đã được đồng ý gia nhập nhóm và chúng tôi lên trực thăng Blackhawks để bay đến Tikrit và sau đó là Samarra, nằm ở phía Bắc Baghdad, nơi các biệt kích Iraq đang tham gia một cuộc tấn công cùng với lực lượng Hoa Kỳ.

Các chiến thuật được sử dụng bởi các biệt kích do Hoa Kỳ huấn luyện này là bất hợp pháp một cách thô bạo. Tôi thấy những người bị giam giữ bị đánh đập, tôi nghe thấy một tù nhân hét lên vì bị tra tấn, và tôi chứng kiến ​​một cuộc hành quyết. Sau khi rõ ràng rằng tôi đã nhìn thấy rất nhiều tội ác chiến tranh, tôi đột ngột được thông báo rằng quá trình tham gia của tôi đã kết thúc – lấy ba lô của tôi và lên trực thăng tiếp theo đến bất cứ đâu. Tôi nhanh chóng thực hiện các cuộc gọi qua điện thoại di động cho nhiều quan chức nhất có thể liên lạc trong vài phút có sẵn trước khi bị đuổi khỏi căn cứ nhỏ của Hoa Kỳ nơi tôi đang ở; vào thời điểm cuối cùng, tôi được thông báo rằng tôi có thể tiếp tục trong vài ngày nữa.

Sự giễu cợt về vị tướng nổi tiếng nhất của nước Mỹ nổi lên sau khi câu chuyện của tôi được xuất bản, có tiêu đề trang bìa là “Sự xâm lược Iraq?” – đề cập đến cuộc chiến bẩn thỉu ở El Salvador trong những năm 1980. Tôi mong rằng ông Petraeus sẽ khó chịu, bởi vì chiến thuật của các học trò Iraq của ông ta rõ ràng là vi phạm Công ước Geneva. Thay vào đó, vài giờ sau khi câu chuyện của tôi được đăng trực tuyến, ông Petraeus đã gửi email cho tôi để yêu cầu sửa chữa trong đó tuyên bố rằng ông ta chịu trách nhiệm điều động Đội Cảnh sát Đặc nhiệm. 

Năm 2007, ông Petraeus được chỉ định là chỉ huy lực lượng Hoa Kỳ ở Iraq và trở nên nổi tiếng vì thực hiện chiến lược chống nổi dậy mà ông miêu tả là tập trung vào việc bảo vệ dân thường và chiếm được tình cảm và tâm trí của họ. Nó trái ngược với những gì ông ta hy vọng sẽ được ghi công với những người lính biệt kích tàn bạo của ông ta hai năm trước đó; sự tương phản cho thấy sự thiếu chân thành trong cả hai chiến lược. Tuy nhiên, những chiến lược đó có một điểm chung: Chúng cung cấp một lý do biện minh cho việc tiếp tục chiến tranh, đưa ra một ảo tưởng về một chiến thắng ở phía trước.

“Các số liệu về thương vong cho thấy Afghanistan ngày càng bất ổn và không an toàn – trái ngược hoàn toàn với những gì mà chiến lược chống phiến quân nổi dậy của Hoa Kỳ được cho là sẽ đạt được”

Tướng Petraeus, được ca ngợi như một vị cứu tinh ở Iraq, đã tiếp tục chỉ huy các lực lượng Mỹ và NATO ở Afghanistan từ năm 2010 đến năm 2011. Trong khi ở đó, ông đã vẽ một bức tranh đầy màu hồng về những gì đang xảy ra. Như Whitlock lưu ý trong “The Afghanistan Papers”, ông Petraeus nói với Quốc hội vào năm 2011 rằng các binh sĩ Hoa Kỳ và Afghanistan đã tham gia vào “các hoạt động chính xác, do tình báo điều khiển” đã giết hoặc bắt giữ “khoảng 360 thủ lĩnh nổi dậy được nhắm mục tiêu” trong khoảng thời gian 90 ngày điển hình và rằng số lượng khí cầu và tháp giám sát đã tăng từ 114 lên 184. Ông Petraeus nói với Ủy ban Dịch vụ Vũ trang Hạ viện: “Tám tháng qua đã chứng kiến ​​những tiến bộ quan trọng nhưng đầy cam go. Những nơi trú ẩn an toàn chính của quân nổi dậy Taliban đã bị triệt phá. Nhiều thủ lĩnh của phiến quân đã bị giết hoặc bị bắt”.

Nhưng như cuốn sách của Whitlock ghi lại, “các sĩ quan quân đội trên chiến trường biết rằng những con số trên chẳng có nghĩa lý gì”. Sự thật quan trọng hơn là thương vong dân sự đang tăng lên. “Các số liệu về thương vong cho thấy Afghanistan đang ngày càng trở nên bất ổn và không an toàn – điều hoàn toàn trái ngược với những gì mà chiến lược chống lại phiến quân nổi dậy của Mỹ được cho là sẽ đạt được. Các đánh giá tình báo của Hoa Kỳ cũng gây nghi ngờ về tiến trình của cuộc chiến. Các nhà phân tích tình báo trong CIA và quân đội đã chuẩn bị các báo cáo bi quan hơn nhiều so với tuyên bố từ các tướng lĩnh chỉ huy trên thực địa. Nhưng các quan chức tình báo hiếm khi phát biểu trước công chúng và các báo cáo của họ vẫn được giữ bí mật”.

Các đánh giá công khai từ các vị tướng cũng giẫm đạp lên sự thực. Trong một bài báo gay gắt vào tuần trước, một trong những cố vấn của tướng Petraeus ở Afghanistan, Sarah Chayes, đã nhớ lại cách cô ấy đưa ra một loạt các đề xuất để ngăn chặn tham nhũng trong chính phủ do Hoa Kỳ hậu thuẫn ở Kabul. “Không có kế hoạch nào trong số đó đã từng được thực hiện”, cô Chayes viết. “Tôi đã trả lời hết yêu cầu này đến yêu cầu khác từ ông Petraeus cho đến khi tôi nhận ra rằng ông ấy không có ý định thực hiện các khuyến nghị của tôi; nó chỉ là hình thức”.

Ông Petraeus tiếp tục nổi như cồn. Vào cuối năm 2011, ông được Tổng thống Barack Obama bổ nhiệm lãnh đạo CIA, nhưng vào năm 2012, ông bị bắt gặp chia sẻ thông tin tuyệt mật với bạn gái và là người viết tiểu sử của mình. Ông từ chức ở CIA nhưng tránh được những cáo buộc trọng tội và những bản án tù kéo dài đã hủy hoại cuộc đời của những người khác đã làm rò rỉ thông tin mật. Thay vào đó, ông Petraeus đã có một mối quan hệ hợp tác béo bở với công ty cổ phần tư nhân khổng lồ KKR. Ông thường có các bài phát biểu trước những khán giả thân thiện và thường xuyên xuất hiện trên truyền hình cáp, nơi những ngày gần đây ông chỉ trích gay gắt việc Mỹ rút quân khỏi Afghanistan.

Những nhà phê bình quân sự như ông Yingling cho rằng, ông Petraeus cần phải trả lời những câu hỏi hóc búa từ Quốc hội, chứ không phải nhận những lời chỉ trích từ những người dẫn chương trình truyền hình.

Nhà phê bình Yingling nói với The Intercept: “Quốc hội có quyền triệu tập nhân chứng và bắt buộc làm chứng. “Họ có thể trát đòi tướng Petraeus, buộc ông ta phải ra điều trần. Họ có thể đặt tài liệu trước ông ta để hỏi ông ta những gì ông ta biết và biết từ khi nào. Và nếu họ không làm vậy, bản thân thất bại đó là sự đồng lõa”.

Ông Yingling biết rằng mong muốn của ông về một cuộc điều tra trung thực của Quốc hội có thể là một điều viển vông, bởi vì các nhà lãnh đạo chính trị của Mỹ đã đồng hành với các tướng lĩnh trong việc duy trì cuộc đổ máu ở nước ngoài. Khi khói bụi lắng xuống 20 năm cuộc chiến của Mỹ ở Afghanistan, Quốc hội đang trên đường thông qua một ngân sách quân sự lớn nhất từ ​​trước đến nay.

.Nguyên Hương

Theo The Intercept

Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
TrieuContim

TrieuContim